Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 33
Chương 33: Bắt lấy tâm hắn
Dung Tử Khiêm cũng không nói nhiều, liền nâng bước đi ra ngoài cửa.
Trong lúc nhất thời trong phòng an tĩnh xuống, Mộ Lê lại lần nữa ngã đầu nằm ở trên giường, không nhịn được tức giận hừ hừ.
“Hả? Tiểu thư tỉnh rồi?” Chỉ chốc lát sau, Sơ Vân bưng hai chén cháo kê đi đến, ở phòng trong nhìn nhìn xung quanh, sau đó nghi hoặc hỏi: “Dung thế tử đâu?”
“Ta đuổi hắn đi rồi!”
“Đuổi đi?” Sơ Vân vẻ mặt kinh ngạc, vội vàng đặt cháo kê trong tay trên bàn, lập tức đi tới trước giường Mộ Lê: “Người khác đều ước gì có thể cùng Dung thế tử ở bên nhau nhiều thêm chốc lát, tiểu thư như thế nào lại đuổi Dung thế tử đi?”
“Thôi đi! Ai thích cùng, thì người đó ở cùng hắn đi! Ta mới không thèm đâu!” Mộ Lê không sao cả vẫy vẫy tay, vẻ mặt ghét bỏ.
Nghe được lời này, Sơ Vân kéo tay Mộ Lê thấm thía nói: “Tiểu thư tốt của ta a, ngươi có thể đối tốt với Dung thế tử một chút hay không?”
“Tại sao?” Mộ Lê nhíu nhíu mày.
“Ngày hôm qua tiểu thư đột nhiên phun huyết, Dung thế tử rất khẩn trương, nô tỳ lớn như vậy vẫn là lần đầu, thật là lần đầu nhìn đến Dung thế tử lộ ra vẻ mặt rất lo lắng, từ trước Dung thế tử, chính là chưa từng đối với ai có vẻ mặt lo lắng như vậy.”
Mộ Lê chớp chớp mắt, Dung Tử Khiêm lo lắng cho nàng?
Mộ Lê có chút kinh ngạc.
Sơ Vân thấy Mộ Lê không nói gì thêm, lại nói tiếp: “Không chỉ như thế, trong phòng còn có bàn ghế vỡ, trên mặt đất còn có huyết, vốn dĩ Dung thế tử muốn bọn nô tỳ tới quét tước, chính là Dung thế tử lo lắng bọn nô tỳ chân tay vụng về, động tác quá lớn, đánh thức tiểu thư, liền tự mình động thủ, thu thập phòng đầy hỗn độn.”
Sơ Vân càng nói càng kích động: “Tiểu thư, hắn chính là Dung thế tử a, được con dân Đông Li quốc tôn sùng là tồn tại giống như thần, khi nào làm loại việc nặng này chứ? Hơn nữa vết máu khó có thể lau đi, Dung thế tử lau vài lần, mới lau khô toàn bộ, nô tỳ thấy, đều không khỏi động dung.”
Mộ Lê nhíu mày nghĩ nghĩ, ngày hôm qua nàng hình như là phun huyết, sau đó cảm giác được một bóng trắng cứu mình, người nọ thật là Dung Tử Khiêm?
Lúc ấy Mộ Lê còn tưởng rằng đầu mình dung không tốt, cho nên xuất hiện ảo giác nha.
“Còn có, Dung thế tử lo lắng tiểu thư nửa đêm sẽ có gì dị thường, liền chủ động yêu cầu ngủ ở cách gian một đêm, cách gian kia chính là địa phương bọn hạ nhân ngủ gác đêm cho tiểu thư a, Dung thế tử loại người được người kính ngưỡng, lại vì tiểu thư, ủy khuất ở cái loại địa phương này ……”
Thì ra Dung Tử Khiêm cũng không có ngủ chung cùng nàng a, nghe được Sơ Vân nói như vậy, Mộ Lê cuối cùng yên tâm.
Nhưng lúc nảy Mộ Lê oan uổng Dung Tử Khiêm, tại sao hắn không giải thích? Những việc này, nhắc cũng không nhắc tới?
Đây thật sự là không giống bộ mặt vốn có của Dung Tử Khiêm a.
Nếu không phải Sơ Vân nói cho nàng, nàng thật còn không biết.
Sơ Vân nói một chút, ánh mắt liền rơi xuống trên bàn, nàng bưng một chén cháo kê đến trước mặt Mộ Lê: “Cháo kê này, cũng là Dung thế tử cố ý làm nô tỳ chuẩn bị cho tiểu thư, hắn nói hôm nay tiểu thư không nên ăn đồ vật quá dầu mỡ, loại đồ ăn cháo kê là thích hợp nhất, đối với thân thể cũng tốt.”
“Tiểu thư, ngươi làm cũng quá không đúng rồi!” Sơ Vân lại nhìn nhìn một chén cháo kê khác trên bàn: “Ngày hôm qua Dung thế tử vì tiểu thư ngài bận rộn nửa buổi tối, buổi sáng lại rời giường sớm, ngay cả cơm sáng đều không có ăn, đã bị tiểu thư đuổi ra, nô tỳ thật là vì Dung thế tử cảm thấy không đáng giá……”
“Tiểu nha đầu ngươi, rốt cuộc là tỳ nữ của ai? Như thế nào lại giúp người khác nói chuyện?” Mộ Lê cũng ý thức được mình xác thực làm có chút quá mức, ngoài miệng lại không buông tha người.
“Nô tì là nha đầu tiểu thư ngài, nhưng những lời này là vì tốt cho tiểu thư ngài, mới lớn gan nói cùng tiểu thư,” Sơ Vân nói ra ngon nguồn, lá gan cũng biến lớn chút ít: “Từ ngày hôm qua ở Túy tiên lầu cho tới hôm nay, Dung thế tử đối với tiểu thư ngài tốt, nô tì đều nhìn ở trong mắt, hắn chưa từng đối với nữ tử nào tốt như vậy! Tiểu thư, ngài cũng phải quý trọng cho tốt a! Tính toán ra, nếu không có Dung thế tử. . . Hôm qua Túy tiên lầu tiểu thư rất có thể lọt vào độc thủ của Thái tử rồi. . .”
“Nô tì nhìn ra, Dung thế tử đối với ngài không bình thường, nhưng hắn là người nhiều nữ tử muốn cầu đều cầu không được a, tiểu thư sao không thừa cơ hội này, cố gắng một chút?”
“Cố gắng một chút cái gì?” Mộ Lê mở trừng hai mắt, khó hiểu hỏi.
“Ngốc tiểu thư của ta, đương nhiên là cố gắng một chút, bắt lấy tâm Dung thế tử a!”
Phốc. . .
“Bắt lấy tâm của hắn?” Mộ Lê buồn cười nói: “Ta vẫn là bắt lấy tâm, can, tỳ, phế, thận của hắn đi!”
Sơ Vân tiểu nha đầu này, không khỏi cũng quá quan tâm nha. Nàng còn trẻ, nào có lập gia đình sớm như vậy?
Huống chi, sống ngày nào hay ngày ấy, muộn gả một ngày thì ít làm gia chủ một ngày, cả ngày đối họ hàng gần xa của nhà chồng, vẫn không thể biểu hiện ra không thích, cười toe toét quai hàm trái lương tâm, thật sự không phải tác phong Mộ Lê nàng.
Còn có chưởng quản một đống công việc lớn nhỏ trong nhà, thật là nhiều sốt ruột, nhiều mệt mỏi?
Còn không bằng sống không có tim không có phổi ở Mộ thân vương phủ, lại có Mộ lão đầu không đứng đắn sủng ái mình, ngẫm lại so lập gia đình không biết tốt bao nhiêu lần.
Tuy rằng nghe được những lời này của nàng, thái độ Mộ Lê đối với Dung Tử Khiêm có chút đổi mới một tí, nhiều lắm là sau này nhìn thấy hắn không hề ném sắc mặt cho hắn nhìn thì được rồi, nhưng bắt lấy tâm của hắn?
Vẫn là thôi đi. . .
Mộ Lê sợ chính mình bắt được một trái tm hiểm độc, làm đen tay, ném đều ném không ra.
Đi đến bên cạnh bàn, uống cháo kê, thân thể quả nhiên thoải mái không ít.
Mộ Lê lại nhìn một chút chén kia vốn là chuẩn bị cho Dung Tử Khiêm, nghĩ thầm không thể cứ lãng phí như vậy, lại bắt đầu uống một chén khác.
Sơ Vân cũng quen nhìn tiểu thư nhà mình bộ dáng không có tim không có phổi, cũng không có nhiều lời.
Rửa mặt thay y phục xong, Mộ Lê lại ngồi ở trước bàn, bắt đầu phát ngốc.
Chuyện tối ngày hôm qua còn rõ mồn một trước mắt, hung hiểm như vậy, cảm giác khó chịu như vậy, thật là cả đời khó quên.
Mộ Lê trong lòng vô hạn thổn thức, nếu như không có người trông nom nàng, nói không chừng liền trực tiếp đem mạng nhỏ cho ném đi, chẳng qua may mắn cuối cùng có Dung Tử Khiêm cứu được nàng, bằng không thì hậu quả thật là không thể lường được.
Trải qua chuyện ngày hôm qua, Mộ Lê trên căn bản có thể khẳng định chủ nhân cỗ thân thể của mình biết võ công, mà luồng khí tán loạn vùng đan điền rất hiển nhiên là bị phong ấn, luồng khí kia không cẩn thận từ chỗ phong ấn tiết ra ngoài, cho nên điều này cũng có thể giải thích tại sao nàng cảm giác mình lúc có võ công, đôi lúc lại không có.
Nhưng mà, nàng thật hoài nghi, tại sao một kẻ ngốc lại có võ công chứ? Từ nơi nào học được? Hơn nữa Sơ Vân là từ nhỏ hầu hạ bên người Mộ Lê, ngay cả nàng cũng không biết, nguyên chủ thân thể này học được từ lúc nào?

