Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 34

Chương 34: Mộ gia rất vui vẻ

 

Trong lúc Mộ Lê nghĩ trăm lần cũng không ra, ngoài cửa đột nhiên liền có nha hoàn tới bẩm báo nói: “Tiểu thư, Vương gia đã trở lại, làm tiểu thư đi trong phòng hắn một chuyến.”

“Cái lão nhân kia đã trở lại?” Mộ Lê lên tiếng, tức khắc từ trên ghế nhảy dựng lên, “Đặng đặng đặng” cất bước liền đi đến thư phòng Mộ vương gia.

Mộ lão đầu này, còn biết trở về?

Hừ.

Nếu đã trở lại, liền phải hảo hảo tìm hắn tính tính sổ!

Chỉ chốc lát thời gian, Mộ Lê liền đến ngoài thư phòng Mộ vương gia, ngoài cửa gã sai vặt lập tức liền mời Mộ Lê đi vào, mà Mộ vương gia đang ngồi ở trên ghế, chờ Mộ Lê.

Giờ phút này hắn nhìn thấy Mộ Lê vào, ánh mắt từ vẫn luôn định ở trên người nàng.

Mới đầu vẫn có chút cao hứng, nữ nhi nhà mình hoạt bát như vậy, bước đi cũng tung tăng nhảy nhót, nói không nên lời linh động đáng yêu.

Nhưng sau khi tới, ánh mắt nhìn về phía nàng càng ngày càng ghét bỏ. Nào có bộ dáng tiểu thư khuê các?

Gả không ra, gả không ra.

Nhìn đến Mộ Lê chạy tới trước mặt, phảng phất không thấy được hắn, Mộ thân vương đột nhiên vươn tới một chân……

Sau đó……

Mộ Lê bởi vì hoạt bát quá độ, chạy vượt qua ghế dựa Mộ thân vương ngồi, vừa mới chuẩn bị ngừng bước chân, lại……

Vừa lúc bị vướng ngã hình chữ X.

“Ai nha má ơi, đau chết bảo bảo, cái nào không có mắt vướng chân bổn tiểu thư?” Mộ Lê từ trên mặt đất bò dậy, xoay người định chửi ầm lên, tìm kiếm đầu sỏ gây tội, chính là vừa quay đầu lại, thư phòng trừ bỏ nàng cùng cha mình, một người đều không có.

Ân, nữ nhi nhà hắn ngay cả té ngã đều vô cùng đáng yêu như vậy.

“Là ngươi?” Mộ Lê vừa xoa mông mình bị quăng ngã không nhẹ, vừa liếc ngang trừng mắt nhìn qua Mộ thân vương, bất mãn hỏi.

“A?” Mộ thân vương vốn đang cười trộm biểu tình ngừng lại, lập tức thay biểu tình vô tội chớp chớp mắt, thật là một bộ dáng không hiểu ra sao.

Tuy rằng biểu tình này một lão nhân hắn làm có chút cổ quái, nhưng vừa thấy chính là nắm giữ trong đó tinh túy, dễ như trở bàn tay, rõ ràng đem “Vẻ mặt mộng bức” thuyết minh vô cùng nhuần nhuyễn.

Nhìn thấy Mộ Lê đang trừng mắt nhìn mình, hắn lập tức từ trên ghế đứng lên, thay một bộ biểu tình đau lòng duỗi tay liền muốn nhìn xem Mộ Lê có nơi nào thương hay không: “Nữ nhi a! Ngươi đi đường như thế nào không cẩn thận như vậy, ném tới trên mặt đất? Cha ta rất đau lòng!”

“Rõ ràng là ngươi vướng ta!”

“Nữ nhi a! Ta chính là cha ruột ngươi a!” Nói xong, vẻ mặt bi thương, trên mặt rõ ràng chính là một bộ biểu tình “nữ nhi nhà ta ghét bỏ ta, hôm nay ta bị thương nhất”.

“Ta đây vừa mới té ngã như thế nào?” Mộ Lê nhìn Mộ thân vương biểu tình không giống làm bộ, trong lòng càng thêm nghi hoặc, nàng vừa mới chạy quá vui, gì cũng chưa chú ý, càng không thấy được dưới chân, chỉ cảm giác được có người vướng chân nàng một cái, không phải Mộ thân vương, đó là tên quỷ nào?

“Lão cha ngươi thấy rõ, là chính ngươi không chú ý, chính mình tự sẫy!”

Mộ Lê: “……”

Nàng có xuẩn như vậy?

“Lần sau đi đường cẩn thận chút, còn may mùa đông vừa mới qua đi, thảm lông trên mặt đất phòng ta còn chưa triệt hồi, bằng không ngươi ngã một cái chẳng phải là muốn……”

“Ngã hư mất con gái như hoa như ngọc của ngươi?” Nghe đến đó Mộ Lê cười tủm tỉm, bóng ma vừa mới té ngã lập tức biến mất không thấy gì nữa. Ngã một phát té ra một mảnh thành tâm, ngược lại cũng đáng được.

 

“Ngã hư mất gỗ lim tơ vàng ta năm trước vừa thay đổi trên mặt đất.”

 

Mộ Lê: “. . .”

 

Ân, thật sự là cha ruột.

 

“Ngươi lão đầu hư hỏng! Còn biết trở về a! Để ta một người cho nhét ở phủ đệ!” Mộ Lê sẽ không để ý vừa mới chính mình ngã một phát, dù sao trên mặt đất thảm mềm nhũn, chỉ cần đầu óc bị ném hư mất là được, nàng tìm cái ghế, đặt mông ngồi xuống, trong giọng nói hết sạch bất mãn: ” Ngươi đi đâu vậy hả?”

 

“Còn không phải bị Hoàng Thượng phái đi ra ngoài làm việc?” Mộ vương gia thổi thổi chòm râu, đi đến sách trước bàn ngồi xuống: “Ai nói ta để một mình ngươi ở phủ đệ? Ta không phải nhờ Dung thế tử chiếu cố ngươi rồi sao!”

 

“Hắn?” Mộ Lê trong lòng trợn trắng, nàng vốn không muốn cùng Dung Tử Khiêm đi thân cận quá, hết lần này tới lần khác trời không chiều lòng người, bị lão cha nhà mình tính kế: “Lại để cho hắn theo giúp ta, còn không bằng ta một người đợi đây!”

 

“Các ngươi làm sao vậy?” Mộ vương gia nhạy cảm bắt được không bình thường khi Mộ Lê nhắc tới Dung Tử Khiêm: “Ta nghe nói hôm nay ngươi đưa Dung thế tử trở về sao? Ngươi cái nha đầu, thật đúng là có tiền đồ a, lá gan lớn như vậy, ngay cả Dung thế tử đều dám tùy ý đuổi? Ngươi sẽ không sợ bị nước bọt dân chúng Đông Ly quốc làm chết đuối?”

 

Mộ Lê rụt rụt cổ, nàng sợ a!

 

Ngẫm lại một đám người nước bọt bay tứ tung đối với nàng mãnh liệt phun một trận, Mộ Lê nhịn không được toàn thân khẽ run rẩy, có vẻ cách màn hình đều có thể nghe thấy được mùi vị một lượng nước miếng. . .

 

Nhưng những dân chúng kia không phải còn không biết sao!

 

“Ngươi nói, ta đến cùng phải con gái của ngươi hay không?” Mộ Lê đột nhiên tiến lên hai bước, một bả nắm chặt râu lão cha nhà mình: “Tại sao đem con gái của ngươi đẩy vào trong hố lửa?”

 

“Ngươi xú nha đầu này!” Mộ vương gia vừa hít hơi lạnh, vừa muốn vươn tay ra gõ đầu Mộ Lê, nhưng Mộ Lê thân thủ nhanh nhẹn, lập tức tránh thoát, lại để cho Mộ vương gia gõ không khí: “Không biết lớn nhỏ, còn không mau thả cha ngươi!”

 

“Không nói nguyên do, ta sẽ không thả!” Mộ Lê cái mũi lên trời hừ hừ, một bộ bộ dáng không thuận theo không buông tha.

 

“Cha ngươi không phải sáng tạo cơ hội cho các ngươi sao! Tốt xấu nhà chúng ta cùng Dung phủ cũng là thế giao, tục ngữ nói nước phù sa không chảy ruộng người ngoài. . .”

 

“Ta chết thôi, lão đầu tử, thỏ không ăn cỏ gần hang nha!” Mộ Lê tức giận hừ hừ: “Nghe nói ăn hết thịt Đường Tăng có thể trường sanh bất lão, ngươi nói phân Đường Tăng có công hiệu đồng dạng hay không? Có phải tên Dung Tử Khiêm kia kéo ngâm phân cũng có một đám người xông lên nói thơm hay không?”

 

Mộ thân vương: “. . .”

 

Vốn bị Mộ Lê nắm râu, Mộ thân vương trong lòng tức giận, nhưng nghe được lời này, lập tức như thế nào cũng không giận nổi con gái nhà mình, khóe miệng còn có thể cong cong, đáy mắt rõ ràng nhuộm thêm vài phần vui vẻ.

 

Nha đầu kia, công phu mồm mép lợi hại, xứng làm nữ nhi của hắn.

 

“Hảo hảo hảo, ngươi trước buông ra râu mép của ta, chúng ta thảo luận việc này. Trước tiên là đứng đắn nói một chút.” Mộ thân vương làm ra một bộ mặt như ăn mướp đắng, bị kéo nhe răng trợn mắt.

 

Mộ Lê nhìn đối phương lộ ra răng vàng khè, vẻ mặt ghét bỏ, hàm răng không tốt sao đại thúc? Lúc này nàng mới không tình nguyện buông lỏng ra râu ria đáng thương của Mộ vương gia. Còn ghét bỏ lau lau tay trên y phục Mộ thân vương.

 

“Nghe nói ngày hôm qua trong hoàng cung, Thái tử trước mặt mọi người từ hôn? Nói hắn không muốn lấy ngươi?” Mộ vương gia nghiêm mặt hỏi, vừa xoa chòm râu bị Mộ Lê kéo đau đớn, vừa nhìn về phía Mộ Lê.

 

“Thái tử tính là cọng hành nào? Bổn tiểu thư còn không muốn gả cho hắn đâu!” Mộ Lê vừa nhắc tới Mặc Cẩm Li thì vẻ mặt chán ghét: “Ngược lại cho ta cũng không muốn!”

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *