Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 53
Chương 53: Gặp phải kẻ quanh co lòng vòng
Mộ Lê hơi nhíu mày, nam tử kêu nàng Mộ muội muội? Cho nên hắn là người phương nào?
“Tiểu thư! Người này tự tiện xông vào Mộ thân vương phủ! Ta thấy hắn tránh ở trên cây nhìn xung quanh, không biết mang tâm tư gì, liền đánh hắn xuống dưới!” Thanh Nhân lòng đầy căm phẫn bẩm báo.
Nghe được lời này, nam tử không khỏi nhìn nhìn Thanh Nhân, hắn tự hỏi mình đã rất cẩn thận, không nghĩ Mộ thân vương phủ lại còn có cao thủ võ công như vậy, lại có thể phát hiện tung tích hắn.
“Ta chẳng qua là trùng hợp đi qua, đang do dự muốn hay không tiến vào chào hỏi Mộ muội muội một chút, nha hoàn ngươi thật sự đáng giận, giở thủ đoạn gì, lá gan lại lớn như vậy, dám động thủ với bổn hoàng tử?”
“Ta phụ trách bảo hộ an nguy tiểu thư, mặc kệ người nào, chỉ cần là đối tiểu thư có uy hiếp, hết thảy đánh không lầm!”
Thanh Nhân hiển nhiên cũng là kẻ có tính tình, giờ phút này động tác trên tay càng nhanh hơn, mắt thấy lập tức liền phải kiềm chế nam tử. Lại không ngờ người nọ đột nhiên tung một hư chiêu, sinh sôi tránh đi công kích của Thanh Nhân.
Mộ Lê xem hết thảy ở trong mắt, trong lòng đại khái hiểu rõ, nhìn người ăn mặc không tầm thường, một thân nguyên liệu xiêm y cũng là tốt nhất, hiển nhiên là thiếu gia hoàng thân quốc thích nào đó, chẳng qua, hắn tới tìm nàng làm cái gì?
“Thanh Nhân, dừng tay.” Mộ Lê hướng về phía Thanh Nhân nói.
Thanh Nhân lập tức lui sau ba bước, nhân thể dừng tay, lại vẫn đề phòng nhìn chằm chằm trước mặt nam tử, sợ hắn lại có động tác gì.
Mà đầu kia nam tử thấy Thanh Nhân thu tay, hắn cũng dừng tay, búng búng tro bụi trên y phục căn bản là không tồn tại, chỉ là hành động nho nhỏ này cũng có thể nhìn ra hắn khí độ cũng không tầm thường.
Mộ Lê nhíu mày một cái, hỏi: “Không biết các hạ đêm khuya bái phỏng là vì chuyện gì?”
Người nọ lúc này mới nhìn về phía Mộ Lê, đáy mắt phảng phất mang theo vài phần ý cười, hắn mở môi mỏng nói: “Ta nghe nói Mộ muội muội đột nhiên khỏi bệnh điên, cho nên một chuyến đến kinh thành liền muốn đến nhìn xem, hai ngày trước ta bị phụ hoàng phái ra đi làm việc, bỏ lỡ đại hội ngắm hoa, không nghĩ tới lại thật sự, Mộ muội muội thật sự khỏe, đây thật là thật đáng mừng a! Nga, đã quên giới thiệu, ta là con thứ chín của phụ hoàng, Mặc Thành Uyên.”
Cửu hoàng tử Mặc Thành Uyên?
Mộ Lê nhìn thật sâu Mặc Thành Uyên
Hắn vẻ ngoài cũng cực kỳ tuấn tiếu, nhưng loại tuấn tiếu này bất đồng với Thái tử anh tuấn, bên trong mang theo vài phần tàn nhẫn, cũng bất đồng với thập tam hoàng tử Mặc Phi Trần tiêu sái, bên trong mang theo vài phần thanh thấu, mà cả người lộ ra một cổ cảm giác mơ hồ bạc bẽo.
Đặc biệt là đôi mắt kia, làm người cảm thấy vô cùng phức tạp.
“Thì ra là Cửu hoàng tử,” Mộ Lê đôi mắt nhìn không ra cảm xúc gì: “Ban đêm xông vào khuê phòng nữ tử cũng không phải là chuyện gì sáng rọi.”
“Mộ muội muội có thể nói ra nói như vậy, xem ra quả nhiên là khỏi hẳn.” Mặc Thành Uyên cười cười, phảng phất căn bản là không có nghe được châm chọc bên trong lời Mộ Lê, hắn nhìn nhìn phòng Mộ Lê, sau đó nói: “Ta ra sức làm xong chuyện cho phụ hoàng trở về, chuyện thứ nhất chính là tới tìm Mộ muội muội, Mộ muội muội chẳng lẽ không mời ta đi vào uống ly trà sao?”
Mộ Lê vốn cũng không có tính toán thỉnh hắn đi vào, chính là hơi hơi trầm ngâm, vẫn là để người vào.
Nàng ngược lại muốn nhìn, tên Mặc Thành Uyên này hao hết tâm tư tới tìm nàng, rốt cuộc là có mục đích gì.
Thanh Nhân một mặt lo lắng, hiển nhiên là lo lắng Mặc Thành Uyên lòng mang làm loạn đối với Mộ Lê, Mộ Lê đối với nàng nháy mắt, Thanh Nhân hiểu ý, liền canh giữ ở ngoài cửa.
Trong phòng, Mộ Lê bưng một ly trà từ từ thưởng thức, ánh mắt của nàng không có tiêu cự, phảng phất đang nhìn nước trà bốc lên nhàn nhạt sương mù, lại phảng phất đang nhìn dưới mặt đất, cũng không có mở miệng nói chuyện.
Mặc Thành Uyên cũng nâng chén trà lên uống một ngụm, chén trà vừa mới va chạm vào cánh môi, hắn sợ hãi than nói: “Trà ngon! Sợ là toàn bộ Đông Ly quốc cũng tìm không ra trà như Mộ thân vương phủ rồi!”
Mộ Lê cũng không có đáp lời, Mộ thân vương phủ cái gì đều là tốt nhất, đây là nàng sớm đã biết rõ, không riêng gì nàng, toàn bộ Đông Ly quốc cũng biết, cho nên Mặc Thành Uyên không có khả năng không biết.
Nàng xem như đã nhìn ra, Cửu hoàng tử này sợ là nhân vật quanh co lòng vòng, nàng ngược lại muốn nhìn, sự kiên nhẫn của hắn đến tột cùng có thể tới khi nào.
Quả nhiên, Mặc Thành Uyên thấy Mộ Lê không có tiếp lời của mình, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, chỉ là trong nháy mắt, kinh ngạc biến mất không thấy, hắn cười nhẹ, nhìn về phía Mộ Lê: “Thật không ngờ a, tính tình Mộ muội muội lại như vậy, ngược lại không giống với những nữ hài tử khác.”
“Đó là tự nhiên, bổn tiểu thư độc nhất vô nhị thế gian.” Mộ Lê rốt cục đã mở miệng, nàng lo lắng cho mình lại không mở miệng, Mặc Thành Uyên có thể kéo dài tới buổi sáng ngày mai còn không vào chính đề: “Nói đi, ngươi tìm đến ta, đến tột cùng là có chuyện gì?”
“Mộ muội muội, ngươi thật giống như đề phòng ta?” Mặc Thành Uyên đột nhiên nói: “Ta đắc tội ngươi ở đâu sao? Tại sao ngươi đối với ta lãnh đạm như vậy?”
Mộ Lê liếc mắt trợn trắng Mặc Thành Uyên một cái: “Chúng ta luận giao tình không có giao tình, luận tình nghĩa không có tình nghĩa, nhiều nhất xem như hai người xa lạ mới vừa quen mà thôi, vẻ mặt ta như thế có cái gì không đúng sao? Chẳng lẽ lại còn phải cười quai hàm đều lộ ra nghênh đón ngươi?”
Ách, trong lúc nhất thời Mặc Thành Uyên nghẹn lời, không nghĩ tới Mộ Lê không mở miệng thì thôi, mới mở miệng nói lời ác độc như vậy, xem ra mấy ngày nay hắn nghe được tin đồn đều thật sự.
“Ngày ấy Thái tử hoàng huynh trước mặt mọi người từ hôn, không muốn lấy ngươi?” Mặc Thành Uyên rốt cục cắt vào chính đề: “Hắn sao có thể như vậy chứ? Quá không phải rồi, ngày ấy ta không ở đó, nếu có mặt…, nhất định sẽ nhảy ra chỉ trích Thái tử hoàng huynh không phải.”
Mộ Lê nghe nói như thế không khỏi nhìn Mặc Thành Uyên hai cái, hắn đột nhiên chuyển vào đề tài này, là có ý gì?
“Mộ muội muội, ngươi cũng chớ để ý, Thái tử hoàng huynh là một người như vậy, hắn một lòng đều ở trên người Độc Cô Huệ Ninh, làm ngươi thương tâm, xác thực không đúng, chắc hẳn ngươi cũng biết, hắn ngay cả phụ hoàng cũng dám chống đối, còn có gì là không dám?” phối hợp lời của Mặc Thành Uyên, trên mặt là một bộ biểu tình bất bình thay cho nữ tử: “Sau này nếu Thái tử hoàng huynh lại dám khi dễ ngươi, ngươi cứ nói cho ta biết, ta nhất định đứng cùng trận tuyến với ngươi.”
. . .
Mộ Lê cảm thấy không nói nên lời, nàng còn tưởng rằng Mặc Thành Uyên tới làm gì, không nghĩ tới là đến kéo bè kết phái.
Nàng xem như đã nhìn ra, Mặc Thành Uyên sợ là đối thủ một mất một còn của Thái tử nha. . .
“Ngươi cùng Thái tử bất hòa?” Mộ Lê hỏi.
Mặc Thành Uyên sững sờ, giống là thật không ngờ Mộ Lê sẽ hỏi trực tiếp như vậy, hắn cười cười nhẹ, cũng không trực tiếp trả lời: “Huynh cần đệ cung, vốn là ta hướng tới, không biết tại sao Thái tử hoàng huynh đôi khi làm việc rất cố chấp, cho nên. . .”
“Ngừng!” Mộ Lê làm thủ thế ngừng, nàng thật là phục Mặc Thành Uyên rồi.

