You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 66

Chương 66: Coi chừng đốt lửa thiêu thân

 

“Cốc chủ quá khen! Ta cũng chẳng qua là hơi có nghiên cứu về trận pháp mà thôi.” Dung Tử Khiêm khiêm tốn trả lời, không kiêu ngạo, không nóng vội, thần sắc thản nhiên, nửa phần đều không có ý tứ đắc ý trong đó.

“Không nghĩ tới ngươi thật đúng là có vài phần bản lĩnh,” Mộ Lê nhìn về phía Dung Tử Khiêm, đáy mắt không khỏi có thêm vài phần khâm phục: “Người khác đều không thể phá trận, ngươi lại có thể xông vào Thanh Vân cốc này, ta nên nói ngươi thông minh hay là nên nói ngươi đánh bậy đánh bạ đụng phải đây?”

“Dung thế tử là bản lĩnh thật sự,” Thượng Quan Triệt tiếp lời: “Trận pháp của Thanh Vân cốc, không có khả năng đánh bậy đánh bạ tiến vào, vô ý một cái, nếu cứng rắn xâm nhập, thậm chí sẽ có nguy hiểm bỏ mạng, Dung thế tử không tổn hao lông tóc, hiển nhiên là phá giải trận pháp.”

Cũng đúng, tồn tại thần bí như Thanh Vân cốc, khẳng định là không thể để người ngoài nhìn trộm, cho nên trận pháp ngăn cách thế giới bên ngoài là chuyện cực kỳ tốt, nếu thật sự đánh bậy đánh bạ xông vào, người Thanh Vân cốc còn lăn lộn trên đời làm gì a, dứt khoát mỗi người đều tiến vào dạo một vòng là được.

“Trời cũng không còn sớm, Mộ thân vương còn đang chờ tin tức của ngươi, để tránh hắn lo lắng, chúng ta đến mau trở về!” Dung Tử Khiêm bỗng nhiên nói.

“Nhanh như vậy?” Mộ Lê bĩu môi, hiển nhiên có chút không quá vui, nơi này giống như tiên cảnh, lại có mỹ nam như Thượng Quan Triệt nhìn đều làm người cảm thấy thể xác và tinh thần sung sướng ở bên, thật sự không muốn đi.

Mộ Lê tỏ vẻ chính mình thật sự hoa si.

“Vậy ngươi muốn như thế nào? Tiếp tục ở lại?” Dung Tử Khiêm ánh mắt chợt tắt, ánh mắt dừng một chút ở trên mặt Mộ Lê, đáy mắt nhanh chóng xẹt qua một tia giận dữ: “Nếu ngươi nhẫn tâm để Mộ thân vương lo lắng đến ngủ cũng không yên giấc, thì có thể tiếp tục ở chỗ này . Ta chịu ủy thác của người, hết lòng việc của người, nếu ngươi không muốn đi, vậy ta tự mình đi.”

Tiếng nói vừa dứt, đứng lên định rời đi.

“Quỷ hẹp hòi, uống nước lạnh,” Mộ Lê thấy Dung Tử Khiêm chuẩn bị rời đi, bất mãn lẩm bẩm một câu, vươn tay lôi kéo tay áo hắn, thật là không biết người nam nhân này tại sao kiêu ngạo như vậy, cũng thật là không có biện pháp với hắn. Một lời không hợp, nói đi là đi.

Chẳng qua, Mộ Lê nghĩ nghĩ cảm thấy cũng đúng, Mộ lão đầu kia chỉ có một nữ nhi nàng, nếu thật sự ném, còn không thương tâm chết a! Hiện giờ một đêm chưa về, xác thật rất làm người lo lắng.

Nghĩ thông suốt chỗ này, Mộ Lê lập tức đứng dậy hướng tới Thượng Quan Triệt cáo từ: “Thượng Quan, Mộ Lê ta thiếu ngươi một cái mệnh, từ nay về sau, ngươi chính là bằng hữu Mộ Lê ta! Ân tình này Mộ Lê ta nhớ cả đời!”

Thượng Quan Triệt chỉ nhìn Mộ Lê cười, con ngươi sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi, ánh mắt dừng lại ở trên mặt Mộ Lê, bên trong chứa một chút cảm xúc nói không rõ.

Thấy vậy, Dung Tử Khiêm không khỏi nhìn nhìn Thượng Quan Triệt, ánh mắt dừng lại một cái chớp mắt ở bên hông Thượng Quan Triệt, sau đó nhanh chóng dời đi con ngươi: “Hôm nay nhìn thấy Thượng Quan công tử, có thể lĩnh giáo trận pháp tuyệt diệu của Thượng Quan công tử cũng là vinh hạnh của Dung mỗ, nếu không chê, chúng ta có thể kết giao bằng hữu, ngày khác gặp lại!”

Thượng Quan Triệt hướng về phía Dung Tử Khiêm hơi hơi gật đầu một cái: “Tốt!”

Cáo từ, Dung Tử Khiêm cùng Mộ Lê hai người thực mau liền rời khỏi trên đoạn nhai.

Thượng Quan Triệt nhìn bóng dáng bọn họ rời đi, cảm xúc đáy mắt trong lúc nhất thời có chút phức tạp.

Tiểu Mãn cuối cùng từ một bên đi tới, nhăn đầu mày, nhỏ giọng nói: “Cốc chủ đang ưu sầu sự tình gì sao?”

Thượng Quan Triệt lắc đầu: “Không có gì, thấy cây trâm cài trên tóc nàng, trong lúc nhất thời ta có chút mất tập trung.”

 

“Ngọc bích lưu tiên trâm?” Tiểu Mãn cũng nhìn nhìn phương hướng hai người rời khỏi: “Cây trâm kia cài trên mái tóc Mộ tiểu thư, lại vô cùng phù hợp rồi, thế gian cũng chỉ có nàng xứng mang trân quý cây trâm như vậy.”

 

Thượng Quan Triệt chỉ mấp máy môi, không nói.

 

Vì tiết kiệm thời gian, Dung Tử Khiêm trực tiếp lôi kéo Mộ Lê thi triển khinh công, Thanh Vân cốc vốn trong tầng mây mù, Dung Tử Khiêm khinh công cao tuyệt, cho dù bên cạnh dẫn theo một người, cũng vững vàng bay trong bầu trời, Mộ Lê đột nhiên cảm thấy hắn như là bán tiên đồng, khinh công trác tuyệt như thế, hiển nhiên tốt hơn không ít so với tên không đáng tin cậy Mặc An Tri làm nàng từ trên cây té xuống.

 

“Như thế nào? Nhìn ta làm gì chứ? Thấy ta soái sao?” Dung Tử Khiêm vừa chuyên tâm bay lên, vừa dùng khóe mắt tà tà quét nhìn Mộ Lê.

 

Quả nhiên gia hỏa này khi đối mặt nàng lại không đứng đắn. Trong nháy mắt chuyển đổi thành hình thức không đứng đắn.

 

Mộ Lê vô cùng khinh thường xuy một tiếng, vứt cho nam nhân một cái mắt trợn trắng thật sâu: “Ta chỉ là đang nhìn trận pháp các ngươi nói trước đó ở nơi nào, tại sao đã bay nửa trời như vậy còn chưa có nhìn thấy?”

 

“Ngay tại phía trước” Dung Tử Khiêm nhìn nhìn phía dưới, đột nhiên cấp tốc giảm xuống: “Nắm chặt!”

 

Mộ Lê chỉ cảm thấy trọng tâm một hồi bất ổn, cả người có vẻ đều muốn từ phía trên rơi xuống, nàng vô thức ôm chặt vòng eo Dung Tử Khiêm, hận không thể đem cả người đều treo ở trên người của hắn, nhắm chặt con mắt, một chút cũng không dám mở ra.

 

Dù sao lần trước té từ trên cây, lòng còn sợ hãi, lần này đổi thành Dung Tử Khiêm, hy vọng gia hỏa này đáng tin cậy hơn Mặc An Tri.

 

Cùng lúc đó, nhịp tim đập nhanh hơn, lúc hạ thấp quá kích thích, trái tim nhỏ đáng thương của nàng, rầm rầm rầm.

 

Nhưng mà, lúc Mộ Lê nhắm hai mắt, vẻ mặt sợ hãi, lại nghe được tiếng cười khẽ của Dung Tử Khiêm một bên, nàng đột nhiên mở mắt ra, trừng mắt hắn.

 

Dần dần hiểu ra mới phát hiện, gia hỏa này nhất định là cố ý !

 

Cố ý hạ xuống đột nhiên, dọa nàng? Ăn đậu hủ nàng?

 

Nghĩ tới đây, Mộ Lê thuận tay dùng đầu ngón tay hung hăng bấm véo một cái trên lưng Dung Tử Khiêm, tỏ rõ phẫn nộ của mình, mà Dung Tử Khiêm giống như căn bản cũng không biết đau đớn, một chút phản ứng đều không có.

 

Ta chết thôi, nếu có người chống nạnh, theo bản năng không phải muốn trốn tránh cầu xin tha thứ sao?

 

Người nam nhân này, chẳng lẽ lại không cảm giác?

 

Mộ Lê hết lần này tới lần khác không tin tà, lại hung hăng bấm véo hai cái trên lưng Dung Tử Khiêm, nhưng mà nam nhân vẫn không có phản ứng gì.

 

Trong nháy mắt, Mộ Lê lúng túng.

 

Trong lòng thầm xoắn xuýt nói: Quả nhiên là kẻ khó đối phó. Không phải Mộ Lê nàng đạo hạnh không sâu, mà gia hỏa này tu luyện ngàn năm.

 

Càng đánh càng thua a.

 

Có thể, hết lần này tới lần khác Mộ Lê nàng là Tiểu Cường đánh không chết, mỗi lần đánh mỗi lần thua làm sao vậy? Té ngã rồi, đứng lên lại ngã.

 

Vươn tay, lại sắp quấy phá.

 

Nhưng mà, tay còn chưa đưa tới, bỗng nhiên, một bàn tay to túm tay nhỏ bé không an phận bàn của nàng, làm cho nàng rốt cuộc không thể động đậy.

 

Mộ Lê ngẩng đầu lên, vừa vặn va vào ánh mắt Dung Tử Khiêm, khuôn mặt nam nhân, gần trong gang tấc, ánh nắng mặt trời chiếu rọi xuống, giống nhau màu sắc trong suốt.

 

Nhất là đôi tròng mắt kia, cùng ánh nắng mặt trời hòa vào nhau, còn sáng hơn nó.

 

Trong nháy mắt, Mộ Lê nhìn ngây người, đại não lập tức trở nên dùng có chút không tốt lắm, đã quên mình nên làm gì.

 

Dung Tử Khiêm thấy vậy, hết sức hài lòng, chuyển ánh mắt, thấy cả người Mộ Lê treo trên người mình, tư thế như vậy, ý nghĩ kỳ quái, đáy mắt xẹt qua một vòng hứng thú, chậm rãi mở miệng: “Nữ nhân, coi chừng đốt lửa thiêu thân.”

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!