You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 67

Chương 67: Phá trận

 

Mộ Lê nghe được lời này, nháy mắt phục hồi tinh thần, bừng tỉnh ý thức được tư thế ái muội của mình, tay nhỏ không dám chạm loạn nữa, hiển nhiên trở nên thành thật rất nhiều.

Khó được nhìn thấy nữ tử ở trước mặt mình bộ dáng ngoan ngoãn như vậy, Dung Tử Khiêm nhẹ nhàng cong cong khóe miệng, đáy mắt một mảnh ôn nhuận, trước đó thấy nữ tử đối nam nhân khác phạm hoa si buồn bực cũng đang dần dần nhạt đi.

Đang lúc đua bản lãnh ồn ào, hai người cũng đã rơi xuống trên mặt đất, Dung Tử Khiêm nhìn Mộ Lê bộ dáng tức muốn hộc máu, không khỏi buồn cười nói: “Dễ dàng tức giận như vậy? Ta nghe trên phố đồn, đánh là thân, mắng là yêu, ngươi vừa mới véo ta có tính không là đánh ta? Cho nên ngươi đối với ta là thân? Hay là yêu?”

Mộ Lê khóe miệng không tự giác rút rút: “Ngươi từ nơi nào học được lời này, lời này là gạt người! Ta yêu ngươi? Sao có thể? Ở trong núi xem con khỉ, con khỉ bực còn biết lấy trái cây đập người, chẳng lẽ con khỉ nó yêu ngươi?”

“Phốc……” Nghe được lời này, Dung Tử Khiêm rốt cục phá công, hắn có chút cổ quái nhìn thoáng qua trên mặt Mộ Lê, cười ho nhẹ hai tiếng.

“Ngươi xem ta làm gì?” Mộ Lê khó hiểu, cau mày, có chút kỳ quái hỏi.

“Ngày thường thấy ngươi rất thông minh, tại sao lúc này lại bị hồ đồ vậy, nào có ai so mình thành con khỉ?” biểu tình Dung Tử Khiêm có chút bất đắc dĩ.

Ách, Mộ Lê chớp chớp mắt, nàng giống như xác thật là hơi không cẩn thận, vòng mình vào.

“Dù sao ta muốn biểu đạt chính là ý tứ này! Trong lòng ngươi minh bạch là được.” Mộ Lê cũng cảm thấy mình rất thông minh, nhưng một khi đối mặt Dung Tử Khiêm, giống như liền biến ngốc? Hay là nói Dung Tử Khiêm quá thông minh? Mới lộ ra nàng ngốc?

Thật không biết người nam nhân này có phải trời cao chuyên môn phái tới trị mình hay không, Mộ Lê trong lòng thực buồn bực.

“Được! Chúng ta phá trận đi!” Dung Tử Khiêm bỗng nhiên khôi phục vẻ mặt nghiêm túc, nhìn mặt đất một mảnh bằng phẳng trước mắt, hắn quay đầu lại nhìn nhìn Mộ Lê, nói: “Ngươi cần phải theo sát ta, vạn nhất đi lạc, cũng đừng trách ta không cứu ngươi! Trận pháp này tinh diệu, ta cũng chỉ có thể tự bảo vệ mình! Vô pháp phân thân che chở ngươi!”

Mộ Lê có chút không kiên nhẫn gật gật đầu, kéo dài âm cuối: “Đã biết!”

Tiếng nói vừa dứt, Mộ Lê liền tiến lên hai bước, chuẩn bị đuổi kịp bước chân Dung Tử Khiêm.

Trận pháp của Thanh Vân cốc, ra vào đều phải qua trận, hiện giờ bọn họ ở trên một tảng lớn mặt cỏ, mặt cỏ mênh mông vô bờ, không nghĩ tới nơi này lại là cơ quan thật mạnh, nhìn cũng không đơn giản giống ngoài mặt.

Lại không ngờ, Dung Tử Khiêm bỗng nhiên vươn một bàn tay, nắm chặt tay nhỏ Mộ Lê ở trong tay mình, ngón tay thon dài tinh tế của hắn, màu da trắng tinh, sợ là phải trơn mềm hơn tay thiên kim đại tiểu thư.

Mộ Lê theo bản năng liền muốn ném ra: “Ngươi làm gì? Ăn đậu hủ cô nãi nãi?”

Dung Tử Khiêm quay đầu nhìn nhìn Mộ Lê: “Ngươi có đậu hủ gì có thể ăn?”

“Ta không đậu hủ có thể ăn?” Mộ Lê nghe được lời này tức khắc liền không vui, nàng bước tới hai bước: “Ta nơi nào không có đậu hủ có thể ăn?”

Nói một nữ nhân không có đậu hủ có thể ăn, đây không khác gì nói nàng không phải nữ nhân?

Chính nàng nói mình không phải nữ nhân còn được, nhưng bị người khác nói không phải nữ nhân……

Vô cùng nhục nhã a, vô cùng nhục nhã!

“Thì ngực ngươi không tới hai lạng thịt, có đậu hủ gì ăn?” Dung Tử Khiêm khóe miệng phảng phất ngậm một vòng vui vẻ, đáy mắt nhìn về phía nữ tử rõ ràng có chút cảm xúc khác thường: “Hoặc là để cho ta thật sự ăn đậu hủ của ngươi, ta biết ngay ngươi rốt cuộc có đậu hủ có thể ăn hay không? Không, không đúng, ta nhớ được, giống như nếm qua đậu hủ của ngươi rồi mà? Cái tư vị gì sao? Ta suy nghĩ. . .”

 

“Ngươi. . .” Mộ Lê trong lúc nhất thời không phản bác được, cau mày nhìn chằm chằm Dung Tử Khiêm, cơn giận từ từ tràn ra, muốn chửi ầm lên, trong lúc nhất thời lại bị gia hỏa này bức cho nói không ra một câu, tìm không thấy từ ngữ phù hợp, nghĩ nghĩ, cuối cùng không cam lòng: “Cái tư vị gì sao? Ngươi nói tư vị gì sao? Tư vị nước tắm!”

 

Nhìn xem Mộ Lê hổn hển như vậy, biểu tình Dung Tử Khiêm khẽ động.

 

“Hay là nói, ngươi ăn đậu hủ quá nhiều nữ tử, cho nên quên tư vị của ta? Đến a! Lại đến ăn a! Muốn bà cô ta giúp ngươi ăn hay không? Giảm bớt ngươi cả ngày nói lời ác độc, che không nổi miệng của ngươi?”

 

Bà mẹ nó, bất cứ giá nào rồi, ai sợ ai a!

 

Chân trần không sợ đi giày, nàng cũng không tin, đối mặt Dung Tử Khiêm, sẽ mỗi lần đánh mỗi lần thua!

 

Trời cao đúng là công bình, nàng cũng không tin, trên đời sẽ có nam nhân hoàn mỹ đến không chê vào đâu được! Cũng sẽ làm cho hắn phá công !

 

Nữ tử trước mặt tức giận, miệng vểnh cao, lông mi thật dài ở ánh nắng mặt trời chiếu rọi xuống phủ xuống bóng mờ xinh đẹp, Dung Tử Khiêm ở một bên lẳng lặng nhìn xem, ánh mắt sáng lập lòe, đáy mắt rõ ràng xẹt qua một vòng cảm xúc sủng ái: “Đậu hủ nhà ta, chỉ có thể ta ăn. Ta còn phải ăn tiết kiệm, giấu kỹ nó, không thể bị người mơ tưởng. Ta chỉ nếm qua một loại đậu hủ, Ân. . . Một loại vĩnh cửu, cả đời vĩnh viễn truyền lưu.”

 

Mộ Lê: “. . .”

 

Giờ phút này, Mộ Lê rất muốn hỏi hắn một chút: Ca, ngươi nói lời kịch bóng bẩy như vậy, não động ưu tú như vậy, là xuyên việt đến sao?

 

Tuy công phu mồm mép không buông tha người, nhưng Mộ Lê rốt cuộc cũng không có hất ra Dung Tử Khiêm nắm tay của mình, cũng chẳng biết tại sao, nhớ tới đối thoại trên vách núi trước đó, cảm giác, cảm thấy trận pháp này sợ là không đơn giản giống trong tưởng tượng.

 

Nếu đối phương cầm lấy nàng, chẳng may có gì ngoài ý muốn, cùng chết là được!

 

Tốt xấu cũng có thể kéo đệm lưng trước, hơn nữa lại là đệm lưng ưu tú như Dung Tử Khiêm, trên đường hoàng tuyền, còn có thể bảy mồm tám mỏ chõ vào, đấu võ mồm, trêu đùa hắc bạch vô thường, đoán chừng hai tên kia sẽ bị lời nói ác độc của Dung Tử Khiêm sợ tới mức không dám thu hắn, Ân. . . Giống như cũng rất không tệ.

 

“Ta sợ ngươi mất dấu thôi, ” Dung Tử Khiêm nắm tay Mộ Lê chặc hơn vài phần, cẩn thận nắm ở trong tay, hảo tâm giải thích nói: “Trận pháp của Thanh Vân cốc không giống tầm thường, ta đây cũng là vì tốt cho ngươi, chẳng lẽ ngươi muốn chết trong trận pháp này?”

 

“Được được được! Ngươi nói đều đúng, được chưa?” Mộ Lê trợn trắng một cái liếc nhìn Dung Tử Khiêm.

 

Dung Tử Khiêm lại cong cong khóe miệng, không so đo cùng nữ tử, hắn chăm chú cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Mộ Lê, tâm tình có vẻ cũng không tệ lắm.

 

Hai người mười ngón đan xen, đi vào bên trong trận pháp. . .

 

Mộ Lê cho tới bây giờ đều chưa từng gặp qua trận pháp là cái dạng gì, hôm nay tự mình đã trải qua, mới phát hiện trận pháp này lại tinh diệu như vậy!

 

Nàng bị Dung Tử Khiêm nắm chặt, vốn vẫn là mặt cỏ một mảnh màu xanh lá, nhưng đợi sau khi bước chân vào trận pháp, hiện tại mỗi một bước đi, cảnh vật phía trước biến hóa một phen, vốn là mặt cỏ mênh mông, nhưng đảo mắt một cái, mặt cỏ biến thành sa mạc.

 

Nàng trừng lớn hai mắt, mặt mũi tràn đầy không thể tin, thế gian thật sự có đồ vật thần bí như vậy sao?

 

Ở hiện đại cho tới bây giờ nàng cũng chưa từng thấy qua !

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!