You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 69

Chương 69: Giống như gặp được nam thần

 

Ánh mắt Dung Tử Khiêm đánh giá khắp nơi, mày nhẹ nhàng nhíu lại, thời gian trôi đi, mặt đất đứt gãy bị cắn nuốt thực mau, một trận gió lạnh thổi qua làm không khí vốn âm trầm càng thêm có vẻ quỷ dị.

Rõ ràng có thể cảm giác được biểu tình của nam tử trước mặt có chút không tốt lắm, Mộ Lê theo bản năng muốn duỗi tay, vuốt phẳng lông mày nhíu chặt của nam tử, nhưng tay còn chưa rút khỏi bên hông hắn, chợt đáy mắt Dung Tử Khiêm đột nhiên sáng ngời, ánh mắt định ở một chỗ không xác định.

“Tìm được rồi!”

Tiếng nói vừa dứt, Dung Tử Khiêm bỗng nhiên ném một hòn đá tới trên người con ong mật nhỏ mới vừa rồi nhô ra hút phấn hoa, hòn đá kia không nghiêng không lệch, vừa lúc đánh trúng thân thể của ong mật nhỏ.

Sau khi thân mình ong mật nhỏ bị đánh trúng, toàn bộ đều không có động lực, chợt rơi thẳng tắp trên mặt đất, vừa lúc rớt vào bên trong vực sâu vạn trượng sấm sét bổ ra, rơi vào một cái, biến mất không thấy.

Sau đó, lại trong nháy mắt, không gian vốn đen nhánh biến mất không thấy, không trung dần dần sáng lên, thái dương cũng xuất hiện một lần nữa, mây đen cũng bị gió thổi đi.

Tầng đất đứt gãy bên dưới lấy một loại tốc độ cực kỳ mau khôi phục bình thường.

Chỉ trong nháy mắt, tất cả mọi thứ đều trở về yên tĩnh. Giống như cũng không có phát sinh chuyện gì.

Mộ Lê mặt đầy không thể tin tưởng, quả thực hoài nghi mình xuyên qua đến thời đại huyền huyễn nào đó.

Trên đời lại còn có một màn thần kỳ như vậy?

Một loại cảnh tượng căn bản vô pháp dùng mắt thường để giải thích!

Còn có Dung Tử Khiêm, hắn lại nhẹ nhàng giải trận pháp như vậy?

Nhanh như vậy?!

Nguyên tưởng rằng còn phải hoảng hốt một phen, trước mắt an toàn, trong lòng cũng nói không nên lời rốt cuộc là thật kinh ngạc hay là thật vui vẻ, trong lúc nhất thời Mộ Lê nhìn rừng hoa đào quanh mình quen thuộc chẳng quen thuộc hơn, ngẩng đầu lên nhìn về phía Dung Tử Khiêm: “Cho nên, hiện tại chúng ta vẫn ở trong trận pháp? Hay là đã ra ngoài?”

Thấy Mộ Lê biểu tình bị dọa ngốc, ở trong lòng ngực hắn không dám tùy tiện lộn xộn, sợ chạm vào cơ quan gì, Dung Tử Khiêm cười nhẹ: “Chúng ta đã an toàn ra trận pháp!”

Nghe vậy, lúc này Mộ Lê mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Thật quá tốt! Mạng nhỏ bảo vệ!

Mộ Lê nháy mắt chui ra khỏi lòng ngực Dung Tử Khiêm, nhìn xem bốn phía, đạp đạp dưới chân, lo lắng trước mắt không phải hiện thực, nghe nhàn nhạt mùi đào hoa, nàng chạy xông ra.

Cảm giác còn sống, thật tốt.

Dung Tử Khiêm thấy Mộ Lê chui khỏi lòng ngực mình, liền thả tay xuống, rõ ràng cảm giác có chút buồn vô cớ, ngược lại thấy Mộ Lê cườithật lòng như hài tử, bên môi cũng không khỏi cong cong theo.

“Không nghĩ tới ngươi thật đúng là có vài phần bản lĩnh,” Mộ Lê xác định mình đã bình an, lúc này mới quay đầu lại nhìn về phía Dung Tử Khiêm: “Ngươi nói xem, rõ ràng ngươi chính là dựa mặt ăn cơm, tại sao cố tình muốn dựa tài hoa?”

Dung Tử Khiêm nhăn mày đẹp: “Ý của ngươi là đang khích lệ ta, vẻ ngoài tuấn tiếu?”

Tiểu nữ nhân trước mặt, ngay cả khen người đều nói không giống người khác.

Ách, Mộ Lê quay đầu đi, không trả lời Dung Tử Khiêm.

Nhưng vừa thấy biểu tình này, rõ ràng chính là thừa nhận.

Sau lưng là một đường cái vô cùng bằng phẳng, vậy mà cũng nhìn không ra một chút nào, bọn hắn vừa mới trải một màn vậy nguy hiểm qua như, nếu không phải Dung Tử Khiêm đứng ở bên cạnh của mình, Mộ Lê quả thực muốn cho rằng vừa mới phát sinh chỉ là một giấc mộng mà thôi.

 

“Thanh Vân cốc đâu?” Mộ Lê quay đầu lại, vẻ mặt mê mang: “Thanh Vân cốc chạy đi đâu rồi? Như thế nào ta nhìn không tới nữa vậy?”

 

Sau lưng ngoại trừ rừng hoa đào, chính là rừng trúc, căn bản nhìn không tới Thanh Vân cốc gì đó.

 

Mộ Lê nhớ rõ Thanh Vân cốc là ở một chỗ bên cạnh sườn núi, toàn bộ chung quanh đều là hoa hướng dương vàng tươi, tươi tốt sinh trưởng hướng phía mặt trời, theo lý thuyết, hẳn là ở chỗ cao, nhưng nhìn lại, trên núi xa xa căn bản là nhìn không tới một mảnh hoa hướng dương vàng tươi.

 

Hơn nữa, ở phương xa đâu có sườn núi gì a, khắp nơi đều là hoa đào cùng trúc, Mộ Lê dụi dụi mắt, vẫn nhìn không tới.

 

“Không cần quay lại, ngươi tìm không thấy, ” Dung Tử Khiêm nhìn Mộ Lê mê mang, liền giải thích: “Trừ phi phá trận, lần nữa tiến vào trong trận pháp, nếu không căn bản nhìn không tới Thanh Vân cốc.”

 

Còn có chuyện như vậy sao?

 

Vậy Thanh Vân cốc há không phải là nhân gian tiên cảnh tồn tại? người khác không thể xâm nhập, không cách nào quấy rầy, thiết trận sống cuộc sống của mình. . .

 

Cũng đúng, Mộ Lê nhớ rõ lúc mình ở trên sườn núi, bốn phía đều là sương mù lượn lờ, đối với tình huống phía dưới có thể nhìn một cái không sót gì, không phải là tồn tại tiên cảnh sao?

 

“Trời cũng không còn sớm, chúng ta vẫn là tranh thủ thời gian vào thành thôi.”

 

Dung Tử Khiêm lôi kéo Mộ Lê đi, bên cạnh rừng hoa đào có một con ngựa vừa nhìn thấy Dung Tử Khiêm lập tức chạy tới hắn, con ngựa này hiển nhiên là thông linh như người, màu sắc tuyết trắng, phẩm tính vô cùng tốt.

 

“Chỉ có một con ngựa?” Mộ Lê vô thức nhíu mày. Vậy nàng không phải ngồi chung một thớt với Dung Tử Khiêm sao?

 

Ngẫm lại cảm thấy toàn thân cũng không được tự nhiên a.

 

“Một thớt không đủ sao?” Dung Tử Khiêm khóe miệng nhẹ nhàng ngoéo một cái, đáy mắt xẹt qua gì đó, định trên người Mộ Lê: “Một con ngựa không đủ cho ta nhìn xem, ngươi đến cùng có đậu hủ có thể ăn hay không sao?”

 

“Dung Tử Khiêm. . . Ngươi. . .” Mộ Lê lập tức nóng giận, không nghĩ tới sau khi vượt qua nguy hiểm, người này lại bắt đầu trở nên không đứng đắn.

 

Nam thần lúc nảy đâu rồi? Trả lại nam thần chonàng!

 

“Ta làm sao vậy?” Dung Tử Khiêm cười cười, ôm eo nữ tử xoay người một cái, hai người lập tức lên ngựa, con ngựa vừa thấy được hai người ngồi xuống, cũng không cần Dung Tử Khiêm thúc giục, trực tiếp giương vó ngựa, phóng về phía kinh thành.

 

“Ngươi nói xem tại sao ngươi ưa thích giả ngưu bức như vậy hả?” Mộ Lê nghĩ đến lúc Dung Tử Khiêm đối mặt với mình, cùng bộ dáng đối mặt với người ngoài hoàn toàn không giống nhau, đã cảm thấy vô cùng phiền muộn: “Giả ngưu bức không tốt, một chút chỗ tốt đều không có a, giả ngưu bức gặp sét đánh a.”

 

Khóe miệng Dung Tử Khiêm không tự giác giật giật, sợ nữ tử lập tức rơi xuống, tay của hắn vòng eo nữ tử nắm dây cương.

 

Mộ Lê vô thức muốn đánh rớt tay Dung Tử Khiêm: “Ngươi tên này, quả nhiên là muốn ăn đậu hủ của ta sao?”

 

“Ta không phải đã sớm ăn đậu hủ của ngươi rồi sao?” Khóe miệng Dung Tử Khiêm bỗng nhiên xuất hiện một nụ cười tà mị, tay vòng qua nữ tử cầm lấy dây cương cũng không buông ra: “Ngày ấy ở trong bồn tắm, chúng ta. . . Ân. . .”

 

Dung Tử Khiêm lời còn chưa nói hết, Mộ Lê lại đột nhiên vươn tay ra, một phát trở tay che lại miệng Dung Tử Khiêm.

 

“Ngươi câm miệng cho ta! Không cho phép nhắc lại chuyện ngày đó!” Vừa nghĩ tới chuyện ngày đó, Mộ Lê tức giận hừ hừ.

 

Thực là quá mất mặt!

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!