You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 70

Chương 70: Lập tức trêu đùa, ngọt.

 

Dung Tử Khiêm cười ôn hòa, ánh mắt nhìn bộ dáng tức muốn hộc máu của nữ tử, đột nhiên nói: “Như thế nào? Thẹn thùng? Ngươi cũng biết, dáng vẻ hiện tại của ngươi, giống như là tiểu tức phụ bị phu quân tân hôn trêu tức?”

“Ngươi mới giống tiểu tức phụ đấy!” Mộ Lê không chút do dự đáp trả lại: “Nếu ngươi còn dám nói bậy, xem ta thu thập ngươi như thế nào!”

Dung Tử Khiêm vẫn cười: “Được! Được! Ngươi nói không đề cập tới, vậy không đề cập tới! Chỉ là, con ngựa này chở hai người chúng ta, nếu ngươi vẫn luôn lung lay lung tung, ngã xuống cũng đừng trách ta!”

Mộ Lê cái mũi hướng lên trời hừ hừ: “Không cần ngươi giả lòng tốt! Ta mới sẽ không ngã xuống đâu!”

Lời còn chưa dứt, Dung Tử Khiêm lại bỗng nhiên buông lỏng tay, Mộ Lê vốn dựa vào trên tay hắn, không ngờ hắn lại buông lỏng ra như vậy, hai mắt trừng lớn, thẳng tắp ngã xuống mặt đất!

Sau đó, ném tới trên mặt cỏ bên đường, nghiễm nhiên là quăng ngã chó ăn cứt.

“Dung Tử Khiêm!”

Không nghĩ tới nam tử lại sẽ buông ra tay, Mộ Lê đỡ eo của mình, giọng nói chứa vô tận tức giận, nhổ ra cọng cỏ ăn vào trong miệng, tùy ý lau một phen ở bên miệng, phảng phất hận không thể ném người nam nhân trước mặt tới trên chín tầng mây: “Tại sao ngươi đột nhiên buông ra!”

“Ngươi không phải nói không cần ta sao?” Dung Tử Khiêm ánh mắt thâm thúy, cười ôn hòa, hắn ngồi trên lưng ngựa nhìn Mộ Lê phía dưới, ý cười càng sâu.

“Hừ! Không có ngươi, ta tự mình cũng có thể trở về!” Mộ Lê hiển nhiên là giận tàn nhẫn, quay đầu liền đi về phía kinh thành.

Nàng xem như đã nhìn ra, người nam nhân trước mặt chính là một con lang! Ăn thịt người không nhả xương! Đổi biện pháp chơi đùa mình! Vẫn là ít cùng hắn ở bên nhau cho thỏa đáng!

Đặc biệt là Mộ Lê nhiều lần bị nhục vì nam tử, trời biết trong lòng nàng đã sớm đã giận không thể át, nhưng lại không có biện pháp nào với hắn, làm sao có thể không buồn bực?

Vẫn là Mặc An Tri nói đúng, tên Dung Tử Khiêm này tâm còn đen hơn than! Tâm đen gan đen phổi đen! Hắc hắc hắc!

Lại nói nam thần mới vừa rồi đối mặt nguy hiểm bình tĩnh như vậy đâu?

Dung Tử Khiêm mê chết người không đền mạng đâu?

Đi nơi nào?

Cái gì? Chui vào trong đất sao?

Vậy nàng đào ba thước đất, cũng muốn tìm ra nam thần!

“Đi lên!” Dung Tử Khiêm bỗng nhiên cưỡi ngựa ngừng ở bên người Mộ Lê, vươn một bàn tay về phía nữ tử.

Mộ Lê giả như không có nghe thấy, căn bản không để ý tới hắn, tiếp tục đi tới phía trước.

“Đi lên!” Dung Tử Khiêm lại nói một câu.

Mộ Lê tiếp tục xem như gió thoảng bên tai thổi qua bên người mình, vẫn như là không có nghe thấy.

Nhưng hiển nhiên nam tử cũng không phải dễ dàng từ bỏ như vậy, hắn bỗng nhiên giật giật ngón tay về phía Mộ Lê, Mộ Lê vốn sải bước, thân mình lại thẳng tắp bay vào trong lòng ngực Dung Tử Khiêm ……

“Dung Tử Khiêm, ngươi……” Thấy mình đang ngồi nghiêng ở trên lưng ngựa, hơn nữa đang nằm ở trong lòng ngực Dung Tử Khiêm, khuôn mặt nhỏ Mộ Lê đỏ lên: “Ngươi đê tiện! Vô sỉ! Hạ lưu!”

“Ngô……”

Mộ Lê còn không có nói xong, cánh môi Dung Tử Khiêm đột nhiên đè ép tới nàng …… Sau đó ở vị trí nửa tấc ngừng lại, đôi môi hai người chỉ cách nhau một khe hỡ……

Lời còn chưa nói, hết thảy nuốt vào trong bụng, Mộ Lê trừng lớn hai mắt, nhìn xem cái mũi nam nhân đang chỉa vào mình, vô thức nuốt nuốt nước miếng.

 

“Ngươi nói tiếp a.” Dung Tử Khiêm dùng chóp mũi chỉa vào cái mũi Mộ Lê, cũng không nháy mắt nhìn xem nàng.

 

Tên này!

 

Mộ Lê trong lòng thầm mắng một tiếng, hắn rõ ràng đang uy hiếp mình!

 

Mộ Lê biết rõ, nếu mình còn dám nói thêm một chữ, Dung Tử Khiêm tất nhiên sẽ đem cánh môi của mình ép nàng, lúc đó, bọn hắn đã hôn rồi!

 

Tên xấu xa này!

 

Lòng của hắn căn bản chính là bị than hun nha!

 

Mộ Lê nhếch cánh môi của mình, không hề trả lời, trong hai tròng mắt tràn đầy không phục.

 

Ánh mắt này muốn biểu đạt ý tứ đã hết sức rõ ràng: Hừ, ta không để ngươi thực hiện được gian kế!

 

Cùng lắm thì không hề mắng là được!

 

Sau này có rất nhiều cơ hội!

 

Nhưng Dung Tử Khiêm làm sao để cho người đoán ra tâm tư mình? Từ trước đến nay hắn đều không ra bài theo lẽ thường, nhất là hiện tại, trong con ngươi thông suốt như mặt nước lóng lánh một tia cảm xúc không biết tên.

 

Bên môi Dung Tử Khiêm đột nhiên nổi lên một nụ cười tà mị, chậm rãi nhắm mắt, không hề báo hiệu hôn lên môi nữ tử. . .

 

Mộ Lê trừng lớn hai mắt, nhìn chằm chằm vào nam tử, trơ mắt nhìn cánh môi của hắn ép tới mình, lại không chỗ tránh được.

 

Mộ Lê vốn đã bị Dung Tử Khiêm ôm lên, tư thế này vô cùng cổ quái, là bị Dung Tử Khiêm ôm trong ngực, cho nên giờ phút này môi của hắn đưa tới, Mộ Lê chỉ có thể vất vả tiếp nhận, trừ phi nàng lại muốn té ngã một phát.

 

Có trời mới biết, từ lúc đến cổ đại, nàng không biết đã ngã bao nhiêu lần khó hiểu.

 

Đang đau lòng cho mình.

 

Nam nhân cánh môi chu lên, như hôn một con heo, chạm chạm vào bờ môi Mộ Lê một chút, sau đó dời đi.

 

“Ta không có lại chửi, mắng ngươi, ngươi tại sao còn muốn hôn ta!” Mộ Lê cắn răng nói ra. Tại sao nàng cảm giác trước mặt mình không phải nam thần? Mà là nam thần kinh?

 

Có loại phương pháp hôn nữ hài tử như là hôn con heo sao? ! Ân?

 

“Ta vừa rồi không có nói, ngươi không mắng thì ta không hôn ngươi.” Dung Tử Khiêm vui vẻ thật sâu, nhìn xem nữ tử tức giận hổn hển, bên môi hắn càng cười lớn hơn.

 

“Ngươi. . .” Mộ Lê nhìn xem mặt mày mỉm cười của Dung Tử Khiêm, lại cảm thấy như đang khiêu khích mình, nàng đột nhiên ma xui quỷ khiến vươn hai tay, không hề dự báo bưng lấy mặt Dung Tử Khiêm, sau đó đưa lên môi của mình.

 

Cũng giống như hôn một con heo, sau đó buông mặt nam tử ra.

 

Đáy mắt Dung Tử Khiêm mang một chút khó hiểu, ánh mắt thu vào, trong mắt rõ ràng nhiễm vài phần vui vẻ, nhìn về phía Mộ Lê đáy mắt là một mảnh sáng lập lòe: “Ngươi đây là ý gì?”

 

Nhìn xem đáy mắt khó hiểu của Dung Tử Khiêm, Mộ Lê vừa trợn trắng mắt, vừa nói: “Ta coi như vừa mới bị heo gặm! Lần này hôn ngươi, chẳng qua là để cho ngươi biết, cũng không phải chỉ có ngươi có thể chiếm tiện nghi của ta, ăn đậu hủ của ta! Bọn hắn đều nói ngươi là nam nhân tốt nhất thế gian này, cho nên, ai ăn đậu hủ ai, còn không nhất định đâu!”

 

Dung Tử Khiêm: “. . .”

 

Dung Tử Khiêm bị Mộ Lê ngụy biện làm nở nụ cười, đón lấy lời của nàng: “Ân, không tệ, ta vừa mới coi như là bị heo gặm. . .” .

 

Mộ Lê: “. . .”

 

Cái gì?

 

Gia hỏa này cũng dám lấy lời của nàng chặn miệng của nàng?

 

Mộ Lê ngửa mặt lên trời, mắng to một tiếng: Trời xanh a! Như thế nào để cho nàng gặp được nam nhân ăn tươi nuốt sống như vậy a!

 

Dung Tử Khiêm xuất hiện, là trời xanh nhìn nàng ở cổ đại quá nhàn nhã? Đến trị nàng hay sao?

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!