Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 72
Chương 72: Xuân thú
Nữ nhi ngốc nữ nhi ngốc, cứ theo tình hình như vậy, sau này người khác bán nàng, chẳng phải còn muốn giúp người ta kiếm tiền?
Quả nhiên vẫn phải người làm cha hắn nhọc lòng chung thân đại sự của nàng, tham mưu góp ý thật tốt để tránh nữ nhi nhà mình tương lai ăn mệt còn không hiểu được.
“Mộ bá bá, đều là ta không tốt!” Nghe được lời này, Mặc An Tri mặt đầy xin lỗi, ánh mắt vẫn luôn đều ở trên người Mộ Lê, hiện tại mới phát hiện Mộ thân vương cũng ở bên người: “Ta không nên mang theo Mộ muội muội chạy loạn khắp nơi, lại đánh mất nàng!”
Mộ thân vương cũng không phản ứng tới hắn, coi như không nghe được, vẫn tức giận thổi râu mình.
“Cha, đây cũng là chuyện ngoài ý muốn.” Mộ Lê thấy cha mình tức giận giống tiểu hài tử, lập tức thấu qua hắn: “Mặc An Tri mang ta đi ra ngoài cũng là có lòng tốt! Là ta cầu hắn mang ta đi ra ngoài chơi đùa! Ai có thể nghĩ đến ở nửa đường sẽ gặp được người ám sát đâu? Ngài muốn trách, hẳn là trách người ám sát ta!”
“Nha đầu ngươi, ngược lại học khuỷu tay quẹo ra ngoài?” Mộ thân vương nhíu lông mày, giọng điệu rất có vài phần không tốt.
Nữ nhi nhà mình bênh vực Mặc An Tri như vậy, chẳng lẽ là thích người ta?
Đôi mắt Dung Tử Khiêm cũng xẹt qua một tia sâu thẳm, định ở trên mặt Mộ Lê.
“Ta cũng không thể nhìn thấy ngươi oan uổng người vô tội mà!”
Mộ thân vương vẫn chưa nói gì.
“Mộ bá bá, ngươi nhìn xem đây là cái gì?” Mặc An Tri đột nhiên từ trong lòng ngực móc ra một vật gì: “Đây là ta cố ý làm ra, chính là muốn tới hiếu kính Mộ bá bá ngài!”
Mộ thân vương nghe vậy nhìn nhìn đồ vật trong tay Mặc An Tri, mới đầu có chút khinh thường liếc ánh mắt, nhưng chờ nghĩ lại đồ vật kia là gì, kinh hỉ nhanh chóng bò lên trên khuôn mặt: “Đây là…… Lệ sơn túy?”
“Đúng vậy!” Mặc An Tri hơi hơi mỉm cười, đưa đồ vật qua Mộ thân vương: “Nhận lấy cái này, Mộ bá bá có thể tha thứ cho ta đi……”
“Ngươi từ nơi nào làm ra Lệ sơn túy này?” Mộ thân vương có chút hồ nghi liếc mắt một cái nhìn Mặc An Tri: “Thứ này trên mảnh đại lục chúng ta căn bản tìm không được, sợ là phải vượt sông, vượt biển, đến Nam Việt Quốc mới có, biển rộng kia hung hiểm, cơ hồ không người có thể may mắn thoát nạn, cho nên Lệ sơn túy này cũng khó gặp, trước đó vài ngày ta nghe nói có người có, lập tức mang theo số tiền lớn đi mua, lại không ngờ vẫn đi muộn một bước, bị người mua đi. Chẳng lẽ là ngươi?”
“Ta muốn Lệ sơn túy này làm gì? Là lão đầu nhi nhà ta!” Mặc An Tri cười cười: “Biết Mộ bá bá ngài khẳng định thích, ta liền mang đồ vật đi!”
“Tiểu tử ngươi, ngược lại biết mượn hoa hiến phật!” Mộ vương gia duỗi tay nhận lấy đồ vật, trên mặt thoạt nhìn vui sướng hài lòng, tuy rằng ngoài miệng đang mắng, biểu tình trên mặt lại thực thành thật, xem ra, hắn đối với thứ này vô cùng vừa lòng: “Ngươi trộm đi đồ vật, xem hắn biết đánh gãy chân của ngươi không! Lão nhân nhà ngươi giống ta, không có gì yêu thích, liền thích uống vài ngụm trà.”
“Chân ta nào có quan trọng như Mộ bá bá ngài a, chỉ cần có thể được Mộ bá bá ngài tha thứ, liền tính chân ta bị lão nhân kia đánh gãy đều đáng giá……”
“Tiểu tử ngươi, cũng thật biết nói chuyện.”
Mộ Lê thấy một màn như vậy khóe miệng liền không tự giác rút rút.
Cái gì Lệ sơn túy? Còn không phải là một hộp lá trà sao? Nhìn xem lão cha nhà nàng, chỉ là một hộp lá trà liền bán đứng nữ nhi nhà mình?
Vừa mới còn một bộ dáng lòng đầy căm phẫn, ước gì liều mạng già của mình, đánh Mặc An Tri ra ngoài, rốt cuộc không muốn nhìn hắn, đảo mắt lại là biểu tình cười tủm tỉm như thế này, cũng bởi vì. . . Một hộp lá trà mà thôi?
Thế lực a thế lực.
Thật xác định là ruột rà sao?
Xin hỏi, cổ đại có thể nghiệm DNA hay không?
Mộ Lê im lặng, mắt trợn trắng đều muốn trực tiếp lật tận trời rồi.
Mặc An Tri gia hỏa này cũng cơ linh, không nghĩ tới lại biết thu mua nhân tâm như vậy.
“Mộ muội muội, ngươi biết là người phương nào muốn ám sát ngươi?” Mặc An Tri nghiêng đầu lại nhìn xem Mộ Lê.
“Thượng Quan nói, người nọ sợ là quyền quý trong kinh thành, đám hắc y nhân kia nghiêm chỉnh huấn luyện, không phải hạng người hời hợt!”
“Quyền quý trong kinh thành?” Mộ thân vương nghe nói như thế, biểu tình trong lúc nhất thời có chút tĩnh mịch.
Ánh mắt Dung Tử Khiêm cũng thu vào, lông mày nhẹ nhàng nhíu một cái.
Mộ thân vương phủ thâm căn cố đế, nhiều năm qua được Hoàng Thượng trọng dụng, thậm chí Mộ Công Chính hắn còn là huynh đệ kết bái cùng Hoàng Thượng, từ nhỏ quan hệ mật thiết lớn lên.
Ai thấy vẫn không thể không nhún nhường vài phần, nhưng mà có quyền quý muốn giết Mộ Lê?
Người phương nào lớn mật như thế? Cùng Mộ thân vương phủ lại có ân oán gì?
“Đúng vậy!” Mộ Lê nhẹ gật đầu, nàng tin tưởng thực lực của Thanh Vân cốc, nếu như Thượng Quan Triệt đã nói là quyền quý trong kinh thành, thì đúng là như vậy.
“Quyền quý trong kinh thành nhiều như vậy, nuôi ám vệ cũng số lượng cũng không ít, ” vẻ mặt Mặc An Tri cũng ngưng trọng: “Như thế xem ra, muốn tra cũng không phải dễ dàng rồi? Chẳng lẽ lại là Thái tử?”
“Ta làm sao biết a! Nếu biết được, đã sớm đi tìm người nọ tính sổ giết đến tận cửa rồi. . .” Mộ Lê thở dài, ngược lại cười cười: “Quản hắn khỉ gió gì! Dù sao hiện tại ta không êm đẹp đứng ở chỗ này sao! Sau này lúc ra cửa cẩn thận một chút, còn có thể xảy ra chuyện gì? Nếu người nọ còn dám động thủ, Mộ thân vương phủ chẳng phải có rất nhiều người sao, phái mấy người giết bọn hắn không còn mảnh giáp, nhìn xem bọn hắn còn dám đắc ý không!”
“Khi không bị gặp ám sát, ngươi cũng suy nghĩ thoáng!” Mặc An Tri tán thưởng một tiếng, ngược lại có chút kỳ quái hỏi: “Chẳng qua, Thượng Quan ngươi nói là ai?”
“Thanh Vân cốc Thượng Quan Triệt!”
“Thanh Vân cốc?” Mộ thân vương đã nghe được xưng hô này, lập tức nhìn về phía Mộ Lê, vẻ mặt kỳ quái: “Tại sao người Thanh Vân cốc cứu ngươi vậy? Chúng ta cùng bọn họ giống như cũng không có giao tình gì?”
“Không biết!” Mộ Lê khoát tay áo, ngáp một cái: “Gặp chuyện bất bình thét một tiếng, lúc ra nên tay ra thì tay!”
Thấy nàng thật là biểu tình không biết, Mộ thân vương không có hỏi tiếp.
“Mộ vương gia, đã không có chuyện của Dung mỗ nữa, Dung mỗ cáo từ trước.” Từ khi vào nhà vẫn luôn đều không nói gì, Dung Tử Khiêm bỗng nhiên mở miệng.
“Dung thế tử muốn đi sao? Không ở lại dùng ăn trưa rồi đi?” Mộ thân vương mở miệng giữ lại, dù sao nữ nhi nhà mình đã tìm được, may mắn có Dung Tử Khiêm, bằng không hiện tại còn không biết ở xó nào, hơn nữa, Thanh Vân cốc cũng không phải là người nào có thể tùy tiện xông vào, sớm đã nghe nói đại danh Thanh Vân cốc, Dung Tử Khiêm tất nhiên là phí hết một phen trắc trở mới tìm đi vào.
“Không được! Mộ Lê chắc hẳn hôm qua cũng không có nghỉ ngơi tốt! Ta sẽ không quấy rầy nữa! Ngày mai là xuân thú mỗi năm một lần, xuân thú lần này khác với dĩ vãng, Hoàng Thượng muốn phái ta đi theo, ta cũng nên hồi phủ chuẩn bị một phen, để tránh mất lễ nghi trước thánh thượng.”

