Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 74

Chương 74: Ôm muội muội lên kiệu hoa

 

“Tiểu thư, chúng ta muốn ngựa làm gì?” Sơ Vân đầy mặt khó hiểu.

“Chúng ta cưỡi ngựa đi!”

“Nhưng…… Dung thế tử hắn đã……” Sơ Vân quay đầu nhìn nhìn ngoài cửa.

“Không có nhưng, kêu ngươi đi ngươi liền đi mau!” Mộ Lê vẫy vẫy tay với Sơ Vân.

Sơ Vân tuy rằng lòng có nghi hoặc, nhưng lập tức đi ngay.

Chỉ chốc lát sau, một con ngựa màu mận chín xuất hiện ở trước mắt Mộ Lê.

Mộ Lê lập tức tiến lên nắm cương ngựa, thật cẩn thận nhón mũi chân, phảng phất sợ quấy nhiễu ai đó, ánh mắt nhìn một vòng khắp nơi, sau đó trộm đi ra ngoài từ cửa sau ……

Hắc hắc, kêu nàng cùng Dung Tử Khiêm cùng nhau ngồi xe ngựa?

Tên kia ăn thịt người không nhả xương. Rất nhiều lần đều thua trong tay của hắn.

Mộ Lê nàng làm sao có thể sẽ đưa mình vào trong miệng người ta? Lần trước chính là bị tên Dung Tử Khiêm hố thảm!

“Ai nha, ta chết thôi……”

Đang lén lút, nào ngờ vừa mới mới bước ra cửa sau, Mộ Lê bỗng nhiên cảm thấy đầu gối mình đau xót.

Đau xót này cực kỳ đột ngột, theo bản năng người ngã chúi tới phía trước ……

Trước mắt chính là bậc thang, cao ước chừng có hơn mười bậc, muốn xong rồi, muốn xong rồi, quăng ngã một cái, gương mặt như hoa như ngọc chẳng phải là quăng ngã thành bàn phím dương cầm? Hoặc là thang lên trời?

Vậy thật đúng là kêu đẹp a.

Mộ Lê trong lòng kêu rên một tiếng, đau lòng khuôn mặt xinh đẹp như hoa của mình ba mươi giây.

Lại không nghĩ tới một bóng trắng chợt xuất hiện, chặn ngang ôm Mộ Lê.

“Ngươi tên này, tại sao âm hồn không tan a!”

Không có cảm nhận được đau đớn bên trong dự kiến, bỗng nhiên mở bừng mắt, thấy được gương mặt Dung Tử Khiêm phóng đại ở trước mắt mình.

Đây chính là con chó già vạn năm trong phim truyền hình a, hôm nay lại phát sinh ở trên người nàng?

Muốn bao nhiêu cẩu huyết có bấy nhiêu cẩu huyết.

Quả nhiên phim truyền hình đều là nơi bắt nguồn từ cuộc sống.

Ánh mắt Mộ Lê giống như gặp quỷ, nhìn người nam nhân trước mặt, vẻ mặt vô tội chớp chớp mắt.

Nàng rõ ràng đi chính là cửa sau, tại sao tên Dung Tử Khiêm cũng ở cửa sau?

Ôm cây đợi thỏ? Chờ bắt nàng? Lại vừa thấy, cách cửa sau không xa, còn không phải dừng là xe ngựa Dung Tử Khiêm sao?

Dung Tử Khiêm nắm eo nhỏ Mộ Lê, nhìn đáy mắt tức muốn hộc máu của nữ nhân, cười nhẹ, đáy mắt nhiễm một tia tà vọng: “Cái này bổn thế tử kêu là anh hùng cứu mỹ nhân.”

“Ta chết thôi! Anh hùng cứu mỹ nhân? Ngươi thôi đi!” Mộ Lê vỗ vỗ bụi bậm căn bản là không tồn tại trên y phục của mình: “Cô nãi nãi ta tình nguyện té lăn trên đất, cũng không muốn bị ngươi tiếp được! Ngươi có phải vẫn luôn đều đang âm thầm nhìn trộm ta hay không? Cho nên rõ như lòng bàn tay hành tung của ta?”

Nói xong, Mộ Lê quay đầu lại nhìn thoáng qua Thanh Nhân.

Chỉ có này Thanh Nhân là Dung Tử Khiêm đưa tới.

Nhìn thấy ánh mắt Mộ Lê nhìn về phía mình, Thanh Nhân vô tội lắc lắc đầu: “Nô tỳ vừa mới vẫn luôn đều ở cùng tiểu thư. Căn bản không có cơ hội mật báo. Lại nói, thế tử giao nô tỳ cho tiểu thư, ta chính là người của tiểu thư, hết thảy đều nghe ngài.”

Mộ Lê nghĩ nghĩ cũng có đạo lý, trong khoảng thời gian này, Thanh Nhân ở bên trong phủ vô cùng thành thật, liền chuyển ánh mắt trở về.

Chẳng lẽ Dung Tử Khiêm là con giun trong bụng Mộ Lê nàng hay sao?

“Ta liệu sự như thần, ” Dung Tử Khiêm thật vui vẻ, nhìn xem Mộ Lê còn ở trong ngực của mình, căn bản không có ý định ngồi thẳng lên, đột nhiên chặn ngang bế nàng lên: “Nếu tự ngươi nhào vào trong ngực bản thế tử, vậy bản thế tử thu nhận!”

 

Nói xong, bên môi không tự giác nhuộm thêm vài phần vui vẻ. Nâng bước chân, ôm nữ tử đi xuống bậc thang, đáy mắt một mảnh ôn nhuận.

 

May mắn cửa sau không có người, bằng không quần chúng vây xem thấy được, chẳng phải là muốn chấn kinh rớt cằm? Đường đường thế tử, vậy mà ôm tiểu thư Mộ thân vương phủ?

 

Xem ra hai nhà thật là muốn đón dâu rồi.

 

“Ta nhào vào trong ngực ngươi khi nào hả?” Mộ Lê cảm giác mình bị bế ngang lên, trong lòng cả kinh, không nghĩ tới gia hỏa Dung Tử Khiêm nhìn xem vẻ ngoài vô cùng gầy gò, nhưng khí lực lại không nhỏ, sớm biết như vậy, nàng nên cột hai tảng đá trên thân thể, chìm chết tên này! Ai bảo hắn luôn giả ngưu bức! Ai bảo hắn luôn đắc ý!

 

Nếu ôm đến một nửa. . . Rớt, cũng không phải có thể cười nhạo hắn?

 

Đây chính là ôm công chúa trong truyền thuyết a! Ô ô ô, trái tim thiếu nữ của Mộ Lê lập tức bỗng xuất hiện, vốn muốn tránh thoát khỏi lòng ngực Dung Tử Khiêm, nhưng nghĩ nghĩ, người ta đã ôm đều ôm, tóm lại sẽ gây nghiện.

 

Vì vậy, liền duỗi ra bàn tay nhỏ bé của mình, ôm cổ Dung Tử Khiêm.

 

Cái ôm này chính là cái ôm đầu tiên kiếp trước kiếp nầy, ôm một cái không thiệt thòi, ôm một cái không mắc mưu, hàng thật giá thật, già trẻ không gạt.

 

Hơn nữa Dung Tử Khiêm tướng mạo đường đường, áo mũ chỉnh tề, nếu không phải hắn há mồm có chút lời nói ác độc, người cũng thích động kinh, thật ra cũng không tệ lắm.

 

Hừ! Mượn lời của Dung Tử Khiêm mà nói, tiện nghi đưa tới cửa, ngu sao mà không chiếm!

 

Nhưng mà, bên tai bỗng nhiên ma xui quỷ khiến xuất hiện một bài ca cực kỳ ma tính: “Ôm mộ cái, ôm mộ cái, ôm muội muội lên kiệu hoa. . .”

 

Biểu tình trên mặt Mộ Lê lập tức lúng túng.

 

“Ta vừa mới đi đàng hoàng trên đường, nhưng ngươi đột nhiên nện vào trong ngực của ta, ngươi nói cái này có phải nhào vào trong ngực hay không?” Dung Tử Khiêm câu môi cười cười, đáy mắt rõ ràng mang thêm vài phần trêu tức: “Bản thế tử biết rõ mình phong hoa tuyệt đại, thiên hạ chỉ có một, cũng biết mình vẻ ngoài tuấn tú, thế nhân hiếm có, loại tiểu nữ tử như ngươi động tâm tư bổn thế tử, ta cũng có thể hiểu được.”

 

Mặt đâu?

 

Báo cáo, ta là mặt Dung Tử Khiêm, hắn không cần ta nữa.

 

Tên này quả thực là tự kỷ đến cảnh giới nhất định rồi!

 

Dung Tử Khiêm ngừng lại bên cạnh xe ngựa, Mộ Lê nhân cơ hội nhảy xuống khỏi lòng ngực nam nhân, hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, quay người định chạy trốn.

 

Nhưng không ngờ Dung Tử Khiêm như đã sớm liệu đến tâm tư nữ tử, bỗng nhiên vươn tay trực tiếp xách nàng lên, lại vừa quay đầu lại, cả người Mộ Lê đã ngồi ở trong xe ngựa.

 

Nhìn mình hao hết tâm tư, cuối cùng vẫn không thể nào tránh được ma trảo của Dung Tử Khiêm, Mộ Lê khóe miệng hung hăng rút rút. . .

 

Sớm biết như vậy nàng sẽ không giày vò như vậy rồi!

 

Nam nhân cũng theo lên xe ngựa, đáy mắt vui vẻ không giảm trái lại còn tăng, hắn nhìn xem Mộ Lê tức giận lồng lộn, nhẹ nhàng cong cong khóe miệng, sau đó vươn ra một tay về phía Mộ Lê, giống như là muốn sờ đầu Mộ Lê.

 

Thấy vậy, Mộ Lê nhanh chóng tránh ra phía sau, ném một cái liếc mắt về phía nam nhân: “Ngươi có phải vừa muốn nói khẽ vuốt đầu chó, cười mà không nói hay không?”

 

Cùng cái hố, Mộ Lê nàng sao có thể rơi vào một lần nữa chứ?

 

Dung Tử Khiêm chỉ cười, cũng không nói chuyện.

 

Nàng một tay đánh xuống tay Dung Tử Khiêm cứng ngắc trên không trung: “Hôm nay trong xe ngựa chúng ta chung sống hòa bình, không ai quấy rầy ai, cũng không ai trêu chọc ai, ngươi. . . Có dám hay không?”

 

Dung Tử Khiêm nhíu mày, vẫn không nói lời nào.

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *