Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 79

Chương 79: Tùy hứng là bởi vì có vốn liếng

 

Mặc Thành Uyên không biết tới bao lâu, giờ phút này hắn chậm rãi dạo bước đi đến trước mặt mọi người đứng yên, trong đôi mắt thâm trầm lộ ra một nụ cười nhẹ, hắn nhìn Mộ Lê, giống như vừa mới mới phát hiện nàng, tiếng nói chứa một tia kinh ngạc: “Di, thì ra Mộ muội muội cũng ở chỗ này sao?”

Mộ Lê vẫn chưa trả lời, chỉ ngưng mắt lẳng lặng nhìn hai huynh muội này.

Nàng cùng Mặc Thành Uyên vốn không thân, ngày ấy Mặc Thành Uyên ban đêm xông vào phòng nàng, lưu lại ấn tượng cũng không tốt thế nào, giờ phút này đáy mắt Mộ Lê mang theo một loại xa cách biểu tình nhìn hắn.

“Ca ca!” An Doanh công chúa bị Mặc An Tri dọa, vừa nhìn thấy Mặc Thành Uyên xuất hiện giống như thấy được một cọng rơm cứu mạng, nàng bắt lấy tay áo ca ca nhà mình, tránh ở phía sau hắn: “Bọn họ đều hợp nhau tới khi dễ ta……”

“Nga?” Mặc Thành Uyên con ngươi thâm trầm lộ một tia ý vị không rõ, nghe được lời này, nhìn nhìn Mộ Lê, lại nhìn nhìn Mặc An Tri, cuối cùng ánh mắt chuyển qua trên mặt An Doanh công chúa: “Bọn họ khi dễ ngươi như thế nào?”

An Doanh công chúa vẻ mặt ủy khuất, cắn cánh môi mình, chạm vào ánh mắt bất thiện Mặc An Tri, phảng phất là có điều cố kỵ, cũng không nói lời nào.

Nhưng sợ là trong lòng nàng cũng rõ ràng, mình căn bản không có đạo lý.

“Mộ muội muội, các ngươi vừa mới khi dễ an doanh?” Thấy An Doanh công chúa không nói lời nào, Mặc Thành Uyên ngẩng đầu lên, nhìn Mộ Lê hỏi.

“Ta cũng không có bản lĩnh lớn như vậy, dám khi dễ nàng.” Mộ Lê lắc đầu phủ nhận, đến tột cùng là ai khi dễ ai còn không nhất định đâu, Mộ Lê tỏ vẻ mình thực vô tội.

“Mặc Thành Uyên, ngươi ngược lại có hảo muội muội, ngay cả bổn thế tử cùng Mộ muội muội đều dám tùy ý bôi nhọ!”

Mặc An Tri đáy mắt tức giận không giảm, từ đầu chí cuối nói lại cho Mặc Thành Uyên An Doanh công chúa vừa mới nói: “Liền tính là bổn thế tử không có bản lĩnh được nàng tôn kính, vậy Dung Tử Khiêm thì sao? Gia hỏa kia bản lĩnh rất lớn, các bá tánh Đông Li quốc biết, chẳng phải muốn nhổ nước miếng chết đuối nàng? Cái gì kêu Mộ muội muội ‘vừa trèo cây to An ca ca, vừa cùng Dung thế tử dây dưa không rõ ngồi chung một con ngựa với hắn’?”

Nghe được Mặc An Tri nói, trong lúc nhất thời An Doanh công chúa càng khẩn trương, rõ ràng đang lo sợ, mới vừa rồi nàng chẳng qua nhất thời nóng vội nhanh miệng mới nói ra lời như vậy.

“An doanh, ngươi thật sự nói như vậy?” Nghe được Mặc An Tri thuật lại, Mặc Thành Uyên xoay người lại răn dạy muội muội mình: “Nha đầu ngươi chính là quá vô pháp vô thiên, tại sao có thể nói ra lời như vậy? Mộ muội muội sao có thể sẽ là người như vậy? Đều là ngày thường mẫu phi cùng ta nuông chiều ngươi hỏng rồi!”

“Ca ca!” Thấy Mặc Thành Uyên lại ở trước mặt nhiều người răn dạy mình như vậy, khuôn mặt nhỏ An Doanh công chúa rõ ràng mang theo bất mãn cùng một tia không thể tin tưởng: “Ta chính là thân muội muội của ngươi, tại sao ngươi không bênh vực ta, lại giúp người ngoài chứ? Rốt cuộc ai mới là thân muội muội ngươi?”

“Bổn hoàng tử từ trước đến nay đều giúp lý không giúp thân.” Mặc Thành Uyên có chút thất vọng nhìn An Doanh công chúa.

An Doanh công chúa nghe được lời này, càng thêm ủy khuất dậm dậm chân: “Các ngươi…… Các ngươi……”

Lời nói còn không xong, nàng nhanh như chớp khóc lóc chạy đi.

“Thật làm các vị chê cười!” Cửu hoàng tử Mặc Thành Uyên thấy An Doanh công chúa đi rồi, lúc này mới xoay người cười xin lỗi mọi người: “An doanh bản tính không xấu, chính là thích hồ nháo, nói lời không nên nói, các ngươi cũng không cần để ý.”

“Hừ! Tốt nhất làm cho nàng lần sau đừng trêu chọc bản thế tử! Bằng không thì bản thế tử có 1000 vạn loại biện pháp làm cho nàng ký ức hãy còn mới mẻ!” Mặc An Tri lạnh lùng hừ một tiếng.

 

“Được, Mặc An Tri ngươi yên tâm, ta trở về nhất định quản giáo nàng thật tốt.” Mặc Thành Uyên hứa hẹn, sau đó, bỗng nhiên chuyển đề tài, trên mặt lộ vẻ lo lắng, nhìn xem Mộ Lê nói ra: “Nghe nói mấy ngày trước Mộ muội muội ở trong rừng trúc ngoài thành đã tao ngộ ám sát? Nếu ngươi nguyện ý…, ta sẽ nguyện ý giúp ngươi tra một chút là ai muốn đưa ngươi vào chỗ chết. Người hạ thủ kia quá đáng giận, sao có thể có ác ý với một nữ tử yếu đuối như Mộ muội muội chứ?”

 

Trong giọng nói tràn đầy tức giận bất bình hành vi ác nhân, đột nhiên nghe xong, còn tưởng rằng hắn thật sự một lòng luôn nghĩ vì Mộ Lê.

 

“Không cần!” Mộ Lê cực kỳ không kiên nhẫn khoát tay áo về phía Mặc Thành Uyên, trong lòng của nàng vẫn luôn cảm thấy người nam nhân trước mặt quá tâm kế, một lòng muốn chèn ép Thái tử.

 

Hơn nữa, người này mấy lần tiếp cận luôn để cho người ta không có nửa phần hảo cảm.

 

Nếu thật sự lại để cho hắn tìm hung phạm, nhất định sẽ mượn cơ hội giội nước bẩn đến trên người Mặc Cẩm Li. Tuy rằng Mộ Lê cũng rất không thích Mặc Cẩm Li, nhưng nàng lại thị phi rõ ràng, đúng là đúng, sai là sai, loại chuyện vu oan hãm hại chính là nàng bình sinh ghét nhất, đương nhiên cũng sẽ không đi làm.

 

“Mộ muội muội thật sự không muốn để cho ta giúp ngươi?” Mặc Thành Uyên đáy mắt thâm trầm lóe một tia ánh không rõ.

 

“Có bản thế tử ở đây! Cũng không phiền Cửu hoàng tử phí tâm!” Mặc An Tri không tự giác cau lmàu, chặn ánh mắt Mặc Thành Uyên nhìn về phía Mộ Lê.

 

“Mộ thân vương phủ ta ở Đông Ly quốc cây lớn rễ sâu, chẳng qua là tìm một hung thủ phía sau màn mà thôi, còn cần các ngươi tới hỗ trợ?” Mộ Lê nhìn nhìn Mặc Thành Uyên, lại nhìn Mặc An Tri một chút: “Ăn củ cải trắng bớt quan tâm! Các ngươi vẫn là quản tốt chuyện của mình đi!”

 

“Ha ha. . . Mộ muội muội nói chuyện ngược lại vô cùng thú vị.” Mặc Thành Uyên nghe nói như thế cười nhẹ, phảng phất có chút ngoài ý muốn Mộ Lê nói chuyện thẳng thắn như vậy.

 

Mộ Lê quay đầu đi, rõ ràng không phải rất chào đón Mặc Thành Uyên: “Có người tùy hứng là vì mình phóng túng, mà có người tùy hứng là vì có vốn liếng bốc đồng.”

 

Nghe nói như thế, Mặc Thành Uyên không khỏi lại nhìn nhìn Mộ Lê.

 

Đây là sự thật, Mộ Lê xác thực có vốn liếng. Chỉ cần một câu, không biết bao nhiêu người muốn trèo lên cành cao Mộ thân vương phủ.

 

“Đã như vầy, ta sẽ không quấy rầy các vị nữa.” Rõ ràng nhìn thấy thái độ Mộ Lê đối với mình có chút không thích, Mặc Thành Uyên cũng không muốn ở chỗ này làm Mộ Lê không thoải mái: “Nếu ngày nào Mộ muội muội nghĩ thông suốt, muốn ta hỗ trợ, cứ nói cho ta biết một tiếng, ta nhất định vì Mộ muội muội xông pha khói lửa, không chối từ.”

 

“Ừm!” Mộ Lê không mặn không nhạt miễn cưỡng lên tiếng.

 

Mặc Thành Uyên nâng bước chân, rời khỏi gò núi, trước khi đi bỗng nhiên quay đầu nhìn nhìn Lâm Ngọc Diễn đứng ở một bên vẫn luôn không nói, trong ánh mắt mang theo vài phần dò xét.

 

Lâm Ngọc Diễn lẳng lặng đứng ở một bên, quan sát chuyện đã xảy ra, trên mặt biểu tình nhàn nhạt, thấy Mặc Thành Uyên nhìn sang phía mình, cũng chỉ nhàn nhạt gật đầu.

 

Rất nhanh, Mặc Thành Uyên thu hồi ánh mắt, sau đó cất bước rời đi gò núi.

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *