Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 84

Chương 84: Hải Đường xuân sắc

 

“Dung thế tử, xuân thú mấy năm trước ngươi đều tìm lấy cớ thoái thác, năm nay nếu tới, cần phải để trẫm nhìn xem thân thủ ngươi a.” Đế vương đột nhiên nói.

Dung Tử Khiêm bưng chén rượu, khóe môi mang theo một nụ cười như gió xuân: “Dung mỗ tự nhiên tận lực.”

Ở trước mặt đế vương tự xưng Dung mỗ, đây cũng là đế vương phá lệ ban ân với hắn, toàn bộ Đông Li quốc cũng chỉ có Dung Tử Khiêm có thể ở trước mặt đế vương có đặc thù lớn như vậy.

Đế vương cười thâm trầm, cũng không có nói gì.

“Phụ hoàng, uống rượu không thôi khó tránh khỏi có chút không thú vị, nhi thần cố ý tìm người, chuẩn bị ca vũ, giúp phụ hoàng mẫu hậu cùng các vị trợ hứng.” Đang lúc này, Ccửu hoàng tử Mặc Thành Uyên đột nhiên nói.

“Cửu đệ, ngươi tìm ca vũ cơ khi nào? Tại sao bổn Thái tử không biết?” Nghe được lời của Mặc Thành Uyên, Mặc Cẩm Li nhíu chặt lông mày, đế vương vốn giao yến hội này cho hai huynh đệ bọn họ chuẩn bị, nhưng hiển nhiên Mặc Thành Uyên gạt Mặc Cẩm Li trộm chuẩn bị mấy thứ này, sợ là muốn mượn chuyện này lấy lòng Hoàng Thượng, để được hảo cảm của Hoàng Thượng.

Thân là Thái tử, làm sao có thể cho phép loại chuyện này phát sinh? Mặc Thành Uyên xem Thái tử hắn trở thành cái gì? Loại chuyện này cũng không nói một tiếng nào?

“Thái tử hoàng huynh, thần đệ không phải cũng là muốn cho phụ hoàng, mẫu hậu cùng ngài một kinh hỉ sao,” Mặc Thành Uyên hiển nhiên bộ dáng dụng tâm lương khổ: “Nếu nói trước, rất không thú vị.”

Nghe được lời này, mọi người đều đang âm thầm trao đổi thần sắc, hiển nhiên biết hai người này từ trước đến nay đều như nước với lửa sợ là đang âm thầm đấu nhau.

“Nhưng ngươi……”

“Được! Chẳng qua là một buổi ca vũ mà thôi, không có gì ngạc nhiên,” Hoàng Hậu mở miệng đúng lúc, ngắt lời Mặc Cẩm Li.

Gần đây Thái tử hành sự xác thật hơi thích tính toán chi li, nàng thân là dưỡng mẫu, nên nói vẫn phải nói, cho dù bị mang tiếng trách móc nặng nề dưỡng tử, nhưng thân là Hoàng Hậu phải như thế, huống chi, trường hợp hôm nay thật sự không rất thích hợp tìm xúi quẩy, ngược lại không tốt cho bản thân Thái tử.

“Lão cửu cũng là một mảnh lòng tốt.”

“Ân, để ca vũ cơ lên đi.” Đế vương cũng gật gật đầu, hắn vừa dứt lời, ngoài cửa lập tức liền có đội ca vũ nối đuôi nhau đi vào, Mặc Cẩm Li thấy vậy cũng không thể nói gì nữa, nhưng đáy mắt nhìn về phía Mặc Thành Uyên rõ ràng chứa vài phần tức giận.

Mặc Thành Uyên cố ý xem chuẩn điểm này.

Xuân thú không phải là nhỏ, dạ yến này cũng coi như là khai mạc. Liền tính là hắn biết, ở trước mặt nhiều người như vậy cũng vô pháp nổi giận, cho nên Mặc Thành Uyên mới dám gạt hắn!

Hừ, dù sao tương lai còn dài, sau này có rất nhiều cơ hội bù đắp chuyện hôm nay.

Nhưng giờ phút này trong lòng Thái tử bất mãn như thế nào đi nữa, Mặc Thành Uyên chỉ xem không có nhìn thấy, chuyên tâm nhìn ca vũ trong sân, trong lòng Mặc Cẩm Li nhất thời càng thêm tức giận.

Dư âm còn văng vẳng bên tai, vũ cơ múa yểu điệu, một thiếu nữ tuổi thanh xuân xoay tròn ở trong đại sảnh, kỹ thuật múa của nàng tinh vi, giống như là tinh linh nhẹ nhàng múa ở trên cánh hoa, mỗi một dáng múa, mỗi một điệu múa đều cực kỳ mỹ diễm, càng múa điệu múa này sống động.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt người trong sân đều nhìn chăm chú trên người thiếu nữ kia, thiếu nữ mặt che lụa mỏng, cũng thấy không rõ tướng mạo, nhưng loại xinh đẹp mông lung này làm trong lòng mọi người ngứa ngáy, nhịn không được muốn nhìn xem rốt cuộc là nữ tử như thế nào có thể thể hiện điệu múa đẹp như vậy!

Mộ Lê nhìn trong mắt, không tự giác cau mày.

 

Tiết mục cũ rích!

 

Có lẽ nam nhân sẽ bị hành vi cử chỉ hoặc ngôn ngữ của nữ nhân mê hoặc, nhưng nữ nhân nhìn nữ nhân là chuẩn nhất! Mộ Lê nhìn rành mạch, vũ cơ này sợ là sớm do cửu hoàng tử an bài vào!

 

Nàng vô thức nhìn một vòng thần sắc những người khác trong tràng, Dung Tử Khiêm biểu tình giống như cười không phải cười, thỉnh thoảng bưng lên rượu bên cạnh nhấm nháp, thỉnh thoảng nhìn lướt qua vũ đạo vũ cơ, trong đôi mắt là cảm xúc đều nằm trong dự liệu.

 

Mộ Lê đều nhìn thấy, khinh thường hừ hừ, người nam nhân này, không giả ngưu bức không được a!

 

Mà Thái tử vẫn tức giận vì chuyện vừa mới, cũng không có xem vũ đạo, như là nhấc không nổi chút một hứng thú.

 

Trên mặt Mặc An Tri vẫn luôn treo nụ cười, nhưng nụ cười của hắn lại khác với nụ cười của người bên cạnh bị sắc đẹp nữ tử mê hoặc, giống như thật sự đơn giản thưởng thức vũ đạo của nữ tử này.

 

Mặc Thành Uyên vẫn luôn vụng trộm quan sát biểu cảm của hoàng đế, hắn nhìn thấy ánh mắt hoàng đế cũng bị nữ tử nhảy múa hấp dẫn thật sâu, cuối cùng thở dài một hơi, ẩn ẩn có thể nhìn thấy đáy mắt hắn không cẩn thận lộ ra vài phần đắc ý.

 

Đế vương si mê nhìn xem nữ tử nhảy múa, cũng không nháy mắt một chút.

 

Trong lòng Mộ Lê cảm thấy rất không thốt ra lời.

 

Vị hoàng đế này trong hậu cung đã có nhiều nữ nhân như vậy còn chưa đủ sao? Lại vẫn muốn nhét người vào trong hậu cung? Hiển nhiên Cửu hoàng tử nhìn trúng bản chất háo sắc của hoàng đế a, cho nên mới hợp ý, tìm mỹ nữ để cho nàng dùng khiêu vũ khiến cho đế vương chú ý.

 

Nhưng không thể không nói, một chiêu này của hắn vô cùng hữu hiệu, nhìn xem bộ dáng ngốc bức của đế vương, sợ là vũ cơ này vào cung trở thành kết cục đã định.

 

Nhưng một bên hoàng hậu cũng không phải rất cao hứng, tuy rằng trên mặt hoàng hậu cũng không có cảm xúc khác thường, nhưng Mộ Lê có thể cảm giác được, đáy mắt nàng lúc nhìn ánh mắt hoàng đế bị nữ tử kia hấp dẫn, rõ ràng tối tăm.

 

Làm hoàng hậu, bi ai cùng lắm cũng chỉ như thế thôi, cho dù trong lòng không vui cũng không thể biểu hiện ra ngoài mặt mảy may, chỉ có thể tự mình yên lặng nhẫn nhịn, hơn nữa bao nhiêu đau khổ cũng chỉ có thể nén sâu trong lòng.

 

Sắc mặt của Chiêu Nguyên quý phi cũng cực kỳ không tốt, nàng tuyệt đối không ngờ, đẩy nữ nhân vào trong ngực hoàng đế là con trai ruột của mình, đáy mắt nàng nhìn về phía Mặc Thành Uyên rõ ràng mang một chút nộ khí, vũ cơ đang nhảy múa trong đại sảnh nàng thấy thật chói mắt, nàng không tự giác đỏ mắt, vẫn luôn chờ Mặc Thành Uyên.

 

“Nữ tử múa dẫn đầu tên gọi là gì?” Đế vương rốt cục mở miệng hỏi, con mắt cũng không muốn dời khỏi trên người nữ tử.

 

Cửu hoàng tử lập tức đứng lên, cười thầm ôm quyền nói với đế vương: “Khởi bẩm phụ hoàng, người này là nữ tử Tây Vực, Thu Hải Đường.”

 

“Thu Hải Đường. . .” Nghe nói như thế, đế vương nhất thời càng hứng thú với nàng: “Múa thật hay! Có thưởng!”

 

Mộ Lê nhìn xem sắc mặt khác nhau của mọi người, lập tức cảm thấy vô cùng nhàm chán, tiệc tối gì a, từng người mang theo mặt nạ, từng người tâm tư quỷ dị, từng người đều có tính toán của mình.

 

Đây quả thực là một hồi cung tâm kế mà!

 

Đấu tới đấu lui, có mệt hay không?

 

Chẳng lẽ ngươi cứ sống như vậy cả đời sao? Cả đời đều sống trong tranh đấu, trách không được người trong hậu cung phần lớn khó có thể trường thọ.

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *