Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 86

Chương 86: Tất thành châu báu

 

Cũng không biết nữ nhân này vào hậu cung, lại muốn giở trò gì?

Mộ Lê tỏ vẻ đã dọn băng ghế xong, mang hạt dưa xong, ngồi chờ xem kịch vui.

Biểu tình của Hoàng Hậu cùng Chiêu Nguyên quý phi lại có chút uể oải, hiển nhiên không phải rất hứng thú, Mộ Lê trở lai ghế, phát hiện Dung Tử Khiêm cũng không còn nữa, theo bản năng hỏi Sơ Vân: “Dung Tử Khiêm đâu?”

“Dung thế tử không uống nổi rượu, trở về trước.”

“Lúc này mới uống mấy chén a, liền không uống nổi?” Trong lòng Mộ Lê vô cùng không thốt nên lời, nhưng lại nhịn không được cười nhạo, xem đi về sau còn dám ở trước mặt nàng khoe khoang, sau này sẽ lấy lời này chèn ép hắn!

Vui sướng tràn trề, mọi người đã thả lỏng, trong lúc nhất thời giữa sân cũng không có câu thúc như lúc đầu, đặc biệt là đế vương, ánh mắt vẫn luôn ở trên người Thu Hải Đường, trong mắt như chứa một mình nàng.

Chẳng qua, trên mặt Thu Hải Đường từ đầu đến cuối vẫn luôn che một khăn mỏng, làm người thấy không rõ lắm mặt mày.

“Mộ muội muội, ngươi vừa mới đi đâu vậy? Ta tìm ngươi thật lâu.” Đúng lúc này, tiếng nói Mặc Phi Trần đột nhiên truyền tới.

Mộ Lê nghe vậy nhìn qua Mặc Phi Trần, đây vẫn là lần đầu tiên nói chuyện cùng Mặc Phi Trần từ ngày từ biệt ở hoàng cung.

“Đi ra ngoài một chút.” Nhìn Mặc Phi Trần đến gần mình, Mộ Lê cười nhẹ.

“À, thì ra là thế. Bổn hoàng tử uống rượu có chút nhàm chán, không bằng ngươi bồi ta đi ra ngoài một chút, tỉnh rượu, như thế nào?” Mặc Phi Trần hỏi.

Nghĩ tới chuyện Hoàng Hậu giao cho mình khuyên nhủ Mặc Phi Trần, Mộ Lê gật gật đầu, liền từ trên ghế đứng lên, lại không ngờ còn chưa đi hai bước, có vài người lên tiếng: “Mộ muội muội lại đi sao?”

Một người là cửu hoàng tử Mặc Thành Uyên, mà một người khác là Mặc An Tri thế tử Ninh thân vương.

Mộ Lê theo bản năng lựa chọn xem nhẹ Mặc Thành Uyên, quay đầu nhìn về phía Mặc An Tri: “Ừm, đi ra ngoài dạo.”

“Vậy vừa lúc, bổn thế tử cũng muốn đi dạo, bằng không đi cùng?”

Mộ Lê quay đầu lại nhìn nhìn Mặc Phi Trần ở phía sau, lắc lắc đầu: “Hôm nay thôi đi! Lúc cũng không còn sớm!”

Mặc An Tri cũng liếc nhìn Mặc Phi Trần một cái, biết Mộ Lê có chuyện muốn nói cùng Mặc Phi Trần, cũng mở miệng: “Vậy ngày khác.”

Hai người cùng nhau ra cung điện, cùng Mặc Phi Trần đi tới bãi săn t không hề có mục đích, thiếu niên thoạt nhìn có chút không giống lần đầu gặp gỡ, khi đó hắn ríu rít, rõ ràng là ngốc bạch ngọt, nhưng trước mắt lại nặng nề một câu đều không nói, hiển nhiên là có tâm sự gì.

“Ngươi làm sao vậy? Cố ý tìm ta ra, cứ xoay quay như vậy, không tính toán nói chuyện?” Mộ Lê đã mở miệng trước.

Mặc Phi Trần sửng sốt, ngược lại nói: “Mộ muội muội, ngươi có phải cảm thấy ta thực vô dụng hay không?”

“Tại sao nói như vậy?” Mộ Lê không tự giác nhăn mày.

“Ngươi bị hắc y nhân ám sát mất tích, ta gấp thế nào cũng giúp không được, luận mưu trí còn kém hơn Dung thế tử, luận võ công còn kém hơn An thế tử, luận quyền lực còn kém hơn Thái tử hoàng huynh, luận nhân mạch còn kém hơn cửa hoàng huynh, ta thật là…… Quá vô dụng.”

“Đừng nói như vậy,” Mộ Lê một ngụm ngăn lời của Mặc Phi Trần, thiếu niên này là thiên chi kiêu tử, con dòng chính của Hoàng Hậu, được trăm ngàn sủng ái, không nghĩ tới cũng có lúc như vậy.

Có lúc chán chường như vậy.

 

Hiển nhiên bây giờ hắn đang trải qua giai đoạn mà mỗi người trong quá trình trưởng thành đều trải qua, giai đoạn đó chính là. . . Hoài nghi nhân sinh.

 

“Ngươi cũng có rất nhiều chỗ đáng khen a, Dung Tử Khiêm mưu trí tốt, nhưng lạnh lùng cao ngạo, ai có thể nói hắn không phải cô độc? Mặc An Tri võ công không tệ, nhưng không tệ thì có thể thế nào? Giết thêm hai người? Về phần hai hoàng huynh của ngươi. . . Không nói cũng thế, mà ngươi nha, đã có một trái tim sạch sẽ, đây là bao nhiêu người muốn đều không được, đợi một thời gian, ngươi tất thành châu báu.”

 

“Thật chăng? Mộ muội muội, ngươi thật sự cho rằng ta như vậy?” Con ngươi ảm đạm của Mặc Phi Trần đột nhiên sáng lên.

 

“Ân, thật sự.” Mộ Lê nhẹ gật đầu.

 

Trong nháy mắt, Mặc Phi Trần mất tự tin lập tức trở lại, hắn nắm lấy tay Mộ Lê, kích động không biết nên nói gì cho phải: “Mộ muội muội, ngươi quả thực là lương sư của ta! Ta đã hiểu!”

 

Mộ Lê có chút xấu hổ rút tay khỏi trong tay Mặc Phi Trần. Mặc Phi Trần không ngại, bộ dáng lòng tin tăng gấp đôi: “Mộ muội muội, ngươi chờ đó, ta sẽ cố gắng!”

 

Nói xong, người chạy nhanh như chớp.

 

Thật là một trận gió một ngọn hỏa, Mộ Lê nhìn xem bóng lưng Mặc Phi Trần, bất đắc dĩ lắc đầu.

 

Là hài tử ngoan phẩm hạnh tinh khiết, trong hoàng cung còn có thể bảo trì phẩm hạnh như vậy, thật sự là khó được, cũng là hoàng hậu giáo dỗ tốt.

 

Ân. . . Vẫn là ngốc bạch ngọt lúc mới gặp gỡ.

 

“Tiểu thư, hiện tại chúng ta cũng phải trở về?” Sơ Vân nhìn nhìn sắc trời đã không còn sớm, mở miệng hỏi. Trước mắt sợ là tiệc rượu hành cung đã muốn tan.

 

“Đi về!” Mộ Lê ngáp một cái, thật sự buồn ngủ muốn chết, ngày mai phải dậy sớm đi săn.

 

Mà một chỗ trong hành cung, không khí lại không giống vui vẻ như vậy.

 

Chiêu Nguyên quý phi ngồi ở trên mặt ghế, ngón tay không ngừng gõ thành ghế, tiếng “cốc cốc cốc”, lại làm cho không khí cũng nhiễm thêm vài phần nghiêm túc và trầm trọng.

 

“Ngươi nói tại sao ngươi phải đưa cho Hoàng Thượng một nữ nhân hồ ly tinh như vậy?” Chiêu Nguyên quý phi chưa hết giận chằm chằm vào con trai ruột của mình, đáy mắt chứa rõ ràng nộ khí: “Đã rất nhiều năm, Bổn cung cùng những nữ nhân hậu cung quần nhau còn chưa đủ sao? Hôm nay ngươi lại thêm một người nữa cho ta? Là không phải cố ý gây ngột ngạt cho mẫu phi sao?”

 

Mặc Thành Uyên như sớm liệu đến Chiêu Nguyên quý phi sẽ phát hỏa lớn như vậy, đây cũng là nguyên nhân hắn không có nói trước cho nàng, đúng là hắn nghĩ tới mẫu phi mình nhất định là sẽ phản đối.

 

“Mẫu phi, chúng ta làm việc gì cũng phải nhìn về phía trước, không thể chỉ lo nghĩ tới lợi nhỏ trước mắt.” Mặc Thành Uyên kiên nhẫn giải thích: “Ta và ngươi hai người đều hiểu rõ, mục đích cuối cùng của chúng ta đến tột cùng là gì, đã như vậy, chờ một ngày ta thành công ngồi lên vị trí kia, ngươi chính là thái hậu rồi, ai có thể so với ngươi?”

 

“Nói thì nói như thế, nhưng Thái tử đã ngồi ổn trữ vị nhiều năm, tuy rằng Hoàng Thượng đối với hắn có chút thất vọng, nhưng thân phận con dòng chính của người ta còn đó, cho dù Thái tử bị phế đi, còn có thập tam hoàng tử, cũng là con trai trưởng, đâu tới phiên ngươi?”

 

Nghe nói như thế, Mặc Thành Uyên cũng có chút không vui, ngôi vị Thái tử còn không phải hoàng hậu trước dùng cái chết đổi lấy sao? Một bao cỏ như hắn dựa vào cái gì đứng ở vị trí Thái tử? Luận tài không tài, luận thủ đoạn không có thủ đoạn, nếu nói chỉ có thể nói hắn sinh ra tốt.

 

Về phần thập tam hoàng tử, cũng là kẻ vô tích sự.

 

“Mẫu hậu! Ngươi đây là tăng chí khí của người khác, diệt uy phong của mình!” Mặc Thành Uyên có chút tức giận nói.

 

“Được được được!” Chiêu Nguyên quý phi thấy con của mình nổi giận, lập tức không đề cập tới Thái tử nữa, cũng biết lời của mình nói có chút khó nghe.

 

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *