Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 88
Chương 88: An Doanh bị phạt
“Ân.” Mộ Lê ngược lại không có quá nhiều kinh ngạc, đây vốn là chuyện trong dự đoán, sợ là có một đoạn thời gian rất dài, Thu Hải Đường sẽ là nhân vật phỏng tay trong hậu cung.
Chỉ là không có tiếp xúc qua, không biết tính tình thế nào. Nghĩ đến cũng không lay động được vị trí Hoàng Hậu, rốt cuộc nữ tử Tây Vực xuất thân không cao..
Trân Tần, phong hào này chọn thật đúng là ý vị sâu xa. Coi như trân bảo sao?
Sơ Vân thấy Mộ Lê không quá hứng thú, cũng không có nói chuyện này nữa mà chuyển đề tài: “Hôm nay tiểu thư săn thú, có muốn Thanh Nhân đi theo? Nô tỳ không biết cưỡi ngựa, không có cách nào đi theo bên người hầu hạ tiểu thư, may mắn Thanh Nhân biết, cũng nhờ Dung thế tử có tâm, cố ý tìm tỳ nữ biết võ công hầu hạ tiểu thư.”
“Săn thú mà thôi, làm gì cần người hầu hạ? Mấy ngày nay để cho các ngươi nghỉ mấy ngày, tựmình đi nghỉ ngơi đi.” Giọng điệu Mộ Lê có chút lười nhác.
“Như vậy sao có thể? Bên cạnh tiểu thư nơi sao có thể không có người hầu hạ?” Sơ Vân vẻ mặt không tán đồng: “Phía sau tiểu thư nhà người khác đều đi theo một đoàn nha đầu tỳ nữ, chỉ có sau lưng tiểu thư chúng ta lại trống rỗng, không tốt lắm đâu?”
“Tiểu thư nhà ngươi cùng tiểu thư nhà khác vốn không giống nhau, có gì không tốt?” Mộ Lê giống như hạ quyết tâm, vẫn chưa chuẩn bị dẫn người bên người: “Cứ quyết định như vậy đi.”
Sơ Vân cũng không thể nói gì nữa, trong lòng nghĩ dù sao có hai người Dung thế tử cùng An thế tử bảo hộ, hẳn cũng sẽ không có chuyện gì, cũng gật gật đầu.
Sau khi trang điểm chải chuốt xong, Mộ Lê trực tiếp nâng chân đi về phía bãi săn.
Nhưng xa xa còn chưa đi đến nơi đã có thể nghe được từng đợt tiếng ngựa hí vang, mọi người sớm đã tới không ít người, dáng vẻ chờ xuất phát, tùy thời chuẩn bị chiến thắng trở về.
Mộ Lê tùy ý chọn một con ngựa, lười nhác cưỡi ngựa chạy đến trong đám người, dáng vẻ nhàm chán như còn chưa tỉnh ngủ.
Nhưng cưỡi ngựa đi không bao xa, thật xa, đã bị một giọng nói hấp dẫn ánh mắt.
“Con hồ ly tinh ngươi lại cũng đi săn?” An Doanh công chúa khuôn mặt nhỏ nhăn lại, nhìn Thu Hải Đường che kín mặt trước mặt, đáy mắt tràn đầy khinh thường: “Đừng tưởng rằng phụ hoàng phong ngươi là Trân Tần liền ghê gớm, xuất thân đê tiện, vẫn là kẻ hạ tiện!”
Thu Hải Đường nghe được lời này, khuôn mặt dưới khăn che mặt lại không có nửa phần biến hóa, bộ dáng một mảnh bình tĩnh, vòng qua đường che An Doanh công chúa ở trước, cưỡi ngựa đi tới phía trước, tựa hồ căn bản không có nghe được lời nói của An Doanh công chúa.
Xem nàng là không khí?
An Doanh công chúa bất mãn nhíu mày, khi nào chịu qua đãi ngộ bực này? Hơn nữa vẫn là một nữ nhân mới vừa được sủng không lâu? Nếu sau này đứng vững vàng gót chân tại hậu cung, chẳng phải càng thêm bừa bãi?
An Doanh công chúa lập tức cưỡi ngựa đuổi theo, giơ roi ngựa vung tới Thu Hải Đường, khăn che mặt khó khăn bị roi ngựa kéo xuống.
Khăn che mặt theo gió tung bay, lộ ra một gương mặt tràn ngập dị vực phong tình, tuy rằng diện mạo bất đồng với nữ tử cùng thời đại này, nhưng đúng là loại đặc biệt hấp dẫn ánh mắt mọi người, mỗi người đều lộ ra biểu tình kinh ngạc cùng si mê.
Không ngờ tới, khuôn mặt dưới khăn che mặt Thu Hải Đường xinh đẹp như vậy. Lại nghĩ đến tối hôm qua nàng múa điệu múa, trong lúc nhất thời ánh mắt mọi người nhìn về phía Thu Hải Đường càng khác nhau.
Thu Hải Đường thấy mất khăn che mặt, đáy mắt xẹt qua một vòng bối rối, thoáng qua biến mất không thấy gì nữa, cùng lúc đó, nàng lạnh lùng ném ánh mắt lạnh buốt về phía An Doanh công chúa, ánh mắt này lạnh rét thấu xương.
An Doanh công chúa vô thức kinh hãi rụt rụt con ngươi, không nghĩ tới, ánh mắt Thu Hải Đường lại lạnh rét thấu xương, dọa người như vậy.
Nhưng cũng chỉ là trong nháy mắt, thần sắc An Doanh công chúa khôi phục như thường: “Nhìn cái gì nhìn! Lại nhìn nữa cẩn thận Bổn công chúa móc hạt châu của ngươi!”
“An Doanh! Không được hồ nháo!” Đế vương chẳng biết lúc nào phát hiện tình huống bên này, hắn giục ngựa đến, mọi người nhao nhao nhường đường cho hắn, hắn trừng mắt An Doanh công chúa đáy mắt chứa một tia giận dữ, lại nhìn một chút khăn che mặt trên mặt Thu Hải Đường rớt xuống, đáy mắt xẹt qua một vòng kinh diễm.
“Phụ hoàng! Ta. . .”
“Trở về đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm!” Đế vương một ngụm đã cắt lời An Doanh công chúa.
“Nhưng mà. . .”
“An Doanh! Còn không quay về!” Mặc Thành Uyên vừa thấy đế vương sắc mặt không tốt, lập tức nháy mắt với nàng.
An Doanh công chúa tuy rằng không cam lòng, cũng chỉ có thể làm theo.
Hừ! Nữ nhân hồ ly tinh! Có gì tốt! An Doanh nàng xem thường loại người này!
Trong lúc nhất thời mọi người đang âm thầm trao đổi thần sắc, không nghĩ tới chỉ một buổi tối mà thôi, Trân Tần đã nắm lấy tâm hoàng thượng, ngay cả nữ nhi ruột thịt của mình cũng khiển trách.
Mà đứng trên khán đài ở phương xa quan sát hiện trường săn bắn, hoàng hậu cùng Chiêu Nguyên quý phi thấy tình huống như vậy, sắc mặt đều có chút không tốt lắm.
“Ngươi không sao chớ?” Đế vương đôi mắt đục ngầu lo lắng nhìn Thu Hải Đường một chút, ánh mắt rơi vào mặt nàng, trong nháy mắt đó, một lúc lâu đều không thể dời, tràn đầy si mê.
Đêm qua, hắn không thể thấy rõ tướng mạo nữ tử, mà ngay cả lúc thân mật, nàng đều không muốn xốc lên khăn che mặt, không ngờ tới, vẻ ngoài của nàng khiến người tâm động như vậy, nghĩ tới nữ tử đêm qua thân thể nhu nhược không xương. . . Đế vương cảm giác tâm mình đều mềm nhũn.
Thu Hải Đường lắc đầu, trâm cài đỏ thắm trên tóc cũng đong đưa theo.
“Hôm nay ngươi đi theo bên người trẫm săn bắn, có trẫm bảo hộ ngươi, cũng không ai khi dễ được ngươi.” Nói xong, đế vương nhẹ nhàng kéo Thu Hải Đường một phát, nữ tử liền từ trên ngựa của mình bay đến đế vương, cùng cưỡi chung một con ngựa ngự giá!
Đáy mắt mọi người càng kinh dị, mọi người đều là biểu tình không thể tin, cái này. . . Coi như là hoàng hậu, sợ là cũng chưa bao giờ cưỡi chung một con ngựa cùng Hoàng Thượng!
Mà đế vương giống như là không có phát hiện mọi người kinh ngạc, đi thẳng tới phía trước.
“Chậc chậc chậc, không nghĩ tới a, nữ nhân này còn rất được lòng thánh thượng.” Mực An Tri hay không khi nào xuất hiện ở bên cạnh Mộ Lê, hắn nhìn xem bóng dáng màu vàng trên bãi săn sáng, vẻ mặt mập mờ bình luận.
Trên mặt Mộ Lê cũng là biểu tình như có điều suy nghĩ: “Mặc Thành Uyên ngược lại biết ý người khác, tìm người rất hợp khẩu vị Hoàng Thượng.”
“Hắn a,” Mặc An Tri nhìn nhìn bóng lưng Mặc Thành Uyên rời đi: “Tâm kế quá sâu, những năm này cũng thật nhọc lòng.”
“Vậy An Doanh công chúa là chuyện thế nào?” Mộ Lê nghĩ nghĩ bộ dáng An Doanh công chúa ngang ngược càn rỡ, trong lòng không khỏi nghi hoặc.
Hôm qua ở trên gò núi An Doanh công chúa cũng là dáng vẻ gây sự cái gì đều không để trong mắt. Công chúa này có phải quá rỗi rãnh đau trứng? Một ngày tìm một người gây sự hay không?
“Tính tình của An Doanh công chúa sợ là nàng căn bản xem thường loại nữ nhân như Thu Hải Đường, về phần nàng nhằm vào ngươi sao. . .”

