Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 89

Chương 89: Con mồi oi trọng

 

Nói một nửa, Mặc An Tri nhìn nhìn Mộ Lê, bỗng nhiên ghé sát vào i nàng nói: “Chẳng lẽ ngươi không biết? mấy năm nay An Doanh công chúa tâm tâm niệm niệm đều là tên Dung Tử Khiêm kia?”

An Doanh công chúa thích Dung Tử Khiêm?

Mộ Lê chớp chớp mắt, trong lòng dâng lên một loại cảm giác quái dị.

Trách không được trước đó An Doanh công chúa sẽ chọn đâm tới nàng.

Rốt cuộc ngày hôm qua Mộ Lê cùng Dung Tử Khiêm ngồi cùng chiếc xe ngựa, nói như vậy, cũng sẽ không kỳ quái tại sao An Doanh công chúa sẽ tìm nàng gphiền toái.

Loại người thích giả ngưu bức giống Dung Tử Khiêm, xác thật có thể lừa được loại tiểu cúc hoa non nớt An Doanh công chúa.

Cái gì ôn nhuận như ngọc a, cái gì thiên hạ vô song a, mấy từ ngữ này dùng vào lúc Dung Tử Khiêm giả ngưu bức là cực kỳ thích hợp, trong lòng Mộ Lê nhịn không được đáng tiếc cho An Doanh công chúa một phen, sợ là lúc nàng biết bộ mặt thật của Dung Tử Khiêm, hận không thể chọc mù mắt mình.

Mọi người đều là nữ nhân, nữ nhân hà tất khó xử nữ nhân chứ.

Lại nói Dung Tử Khiêm đâu? Nàng tới lâu như vậy, tại sao còn không có nhìn thấy gia hỏa Dung Tử Khiêm? Nhớ rõ ngày hôm qua tiệc rượu, hắn cũng rời đi rất sớm?

Mộ Lê theo bản năng quét một vòng ở trên bãi săn, không nhìn còn tốt, vừa nhìn lại bị một đóa trà xanh theo dõi.

“Mộ tỷ tỷ! Ta tìm ngươi thật lâu!” Độc Cô Tuệ Ninh cưỡi ngựa đuổi về phía Mộ Lê, chẳng qua thuật cưỡi ngựa của nàng giống như không tốt lắm, tốc độ có chút chậm, mỹ nhân chính là mỹ nhân, ngay cả lúc cưỡi ngựa cũng thong thả ung dung, nhu nhu nhược nhược, nhịn không được tâm sinh thương tiếc.

Nhìn Độc Cô Huệ Ninh mặc váy dài, Mộ Lê nhíu nhíu mày, hôm nay là tới cưỡi ngựa bắn cung, làn váy ngoài như vậy, xác định sẽ không quấy rầy mình phát huy?

Chẳng qua cũng đúng, đồ cưỡi ngựa chọn người, loại tiểu thư nhu nhu nhược nhược mặc đồ cưỡi ngựa trông có vẻ chẳng ra gì.

Độc Cô Huệ Ninh lại là đại mỹ nhân đệ nhất, đương nhiên sẽ lựa chọn mặc váy dài có hương vị nữ nhân.

Bên cạnh nàng còn đi theo Thái tử Mặc Cẩm Li, Mặc Cẩm Li thỉnh thoảng lo lắng nhìn về phía Độc Cô Tuệ Ninh, giống như sợ nàng sẽ té xuống.

“Mộ tỷ tỷ, ngày hôm qua ngươi đã đáp ứng ta, hôm nay mang ta cùng săn thú!” Độc Cô Tuệ Ninh cười cười với Mộ Lê, sau đó chuyển ánh mắt, giống như lúc này mới phát hiện Mặc An Tri: “Thì ra An thế tử cũng tại đây!” Rồi sau đó, trên mặt lộ ra biểu tình tiểu nữ sinh thẹn thùng.

Mặc An Tri lại không vui, đáy mắt nhìn về phía Thái tử cùng Độc Cô Tuệ Ninh rõ ràng mang theo vài phần không vui: “Mộ muội muội, ngươi thật sự muốn mang theo bọn họ?”

“Đó cũng phải xem nàng có thể theo kịp tốc độ với ta a!” Tiếng nói vừa dứt, Mộ Lê liền kẹp chặt bụng ngựa, con ngựa dưới thân chạy nhanh như chớp.

Mặc An Tri cười tà, lập tức minh bạch ý tứ Mộ Lê, cũng giục ngựa đuổi theo.

“Mộ tỷ tỷ! Ngươi chờ ta một chút!” Độc Cô Tuệ Ninh vừa nhìn thấy Mộ Lê đi rồi, lập tức liền muốn đuổi theo, nhưng tốc độ nàng quá chậm, chỉ chốc lát sau đã bị rơi xuống.

“Mộ muội muội, ta còn tưởng rằng ngươi thật sự muốn mang theo bọn họ!” Hai người Mặc An Tri cùng Mộ Lê chạy song song, giờ phút này hắn nhìn nhìn phía sau đã sớm nhìn không tới bóng dáng.

“Người ta làm gì muốn đi theo ta a, mục đích của người ta là ngươi, đừng nói cho ta, ngươi không thấy ra? Lục trà kỹ nữ kia đối với ngươi có ý tứ?” Mộ Lê liếc nhìn Mặc An Tri một cái, nghĩ thầm Dung Tử Khiêm tuy rằng luôn hố Mặc An Tri, nhưng có lời cũng không thể không tin, Mặc An Tri rất có vài phần khí chất ăn chơi trác táng, so với ăn chơi trác táng bình thường còn chuyên tâm hơn, ở bên nhau sẽ không buồn, hơn nữa lại có chút ngốc nghếch đáng yêu, người như vậy dễ dàng nhất được nữ sinh thích.

Lại tưởng tượng Dung Tử Khiêm sợ là cũng đào hoa không ít, trong lòng Mộ Lê buồn bực, thật sự là một đám nữ nhân mắt bị mù a. . . Vẫn là chỉ có Mộ Lê nàng cơ trí nhất.

 

Ừm, nghĩ như vậy, Mộ Lê yên lặng khen mình.

 

“Bản thế tử đối với loại nữ nhân kia cũng không có một chút ý tứ ! Thật nhu nhược!” Mặc An Tri vừa nghĩ tới bộ dạng Độc Cô Tuệ Ninh, không tự giác nhíu nhíu mày, đáy mắt xẹt qua một tia chán ghét, sau đó lại mỉm cười nhìn thoáng qua Mộ Lê: “Vẫn là Mộ muội muội thú vị hơn bọn họ!”

 

“Được, ngươi còn chê ta địch nhân không nhiều đủ đúng không?” Mộ Lê lộ biểu tình người lạ chớ tới gần: “Hai ngày trước còn tao ngộ hắc y nhân ám sát, không chừng là cô nương nào ái mộ ngươi phái tới, bà cô ta còn muốn sống thêm vài năm!”

 

Đáy mắt Mặc An Tri xẹt qua một tia ảm đạm.

 

Thời gian hai người nói chuyện đã đến một chỗ trên núi nhỏ, nơi này chỉ có hai người bọn họ, nghe nói cổ đại trên núi thường có dã thú qua lại, Mộ Lê không khỏi nổi lên hứng thú, chẳng qua nghĩ lại cảm thấy có chút hơi sợ, sau lưng cõng mấy mủi tên như vậy, thật có thể đủ bắn trúng lão hổ, sư tử hung mãnh hoặc là sói sao? Chẳng may bọn chúng phát thú tính, càng dữ dội hơn làm sao bây giờ?

 

Võ công của nàng lúc tốt lúc không, còn không phải bị xé tan xương nát thịt a. . .

 

Đúng lúc này, bỗng nhiên nghe được phía trước truyền đến một tiếng gầm của mãnh thú, tiếng gầm vang toàn bộ núi rừng, đáy mắt Mặc An Tri tràn đầy hưng phấn: “Nghe thanh âm này, sợ là sư tử!”

 

Sư tử?

 

Thật sự có sư tử? Trước kia vẫn chỉ nhìn thấy qua ở trong vườn thú, hơn nữa vẫn là bị nhốt ở trong lồng, sớm đã bị người chăn nuôi vườn bách thú thuần hóa rồi, nghe lời như con mèo, không biết sư tử cổ đại như thế nào?

 

Mộ Lê trong lúc nhất thời cũng nổi hứng thú.

 

“Đi! Chúng ta đi xem!” Mặc An Tri nói xong, con ngựa chạy về phía thanh âm.

 

Nam nhân đối với những thứ tự nhiên đều cảm thấy hứng thú, hơn nữa cổ đại rất nhiều dã thú, thân là đệ tử hoàng thất, đối phó những mãnh thú này tự nhiên không đáng kể.

 

Mộ Lê nhẹ gật đầu, vốn có chút lo sợ nhưng lại nghĩ nhiều người như vậy, sợ cái gì? Liền cũng lập tức đi theo.

 

Cách mãnh thú càng ngày càng gần, tiếng kêu của nó cũng càng ngày càng kịch liệt, giống như phát hiện nguy hiểm đang tới gần mình, con sư tử đang mãnh liệt gào thét, tiếng kêu hung mãnh lại để cho người nhát gan nhịn không được toàn thân run lên.

 

Đúng lúc này, Mộ Lê mới phát hiện, thì ra theo dõi con sư tử này không chỉ một mình Mặc An Tri.

 

Mặc Thành Uyên, Mặc Cẩm Li cùng Độc Cô Tuệ Ninh cũng đều ở chỗ này.

 

Như vậy đều có thể đụng tới?

 

Cũng là không có cách nào.

 

Chỉ có điều Độc Cô Tuệ Ninh ở cách xa xa, đáy mắt tràn đầy sợ hãi, Thái tử Mặc Cẩm Li cùng cửu hoàng tử Mặc Thành Uyên hai người rất có bộ dáng muốn tranh đấu một phen.

 

Hai người bọn họ vốn cũng không hòa hợp nhiều năm, loại chuyện này cũng là việc không ai nhường ai, giờ phút này hai người đều muốn kéo hết dây cung nhắm ngay con sư tử kia.

 

Mộ Lê cảm thấy tài bắn cung của mình bắn thỏ rừng vẫn còn được, đối với loại động vật hung mãnh như sư tử, hay là thôi đi. . .

 

Một ít tự mình hiểu lấy vẫn phải có.

 

Chẳng may sơ sẩy một cái, chọc giận nó, nhào lên sợ là chạy đều chạy không được.

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *