Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 91
Chương 91: Lần này thật sự xong rồi
Mộ Lê càng nói càng cảm thấy mình không thể chết như vậy, tuổi trẻ chính là tiền vốn, nàng còn không có thành công ở trước mặt mọi người vạch trần bộ mặt thật giả ngưu bức của Dung Tử Khiêm đâu!
Đúng rồi, Dung Tử Khiêm!
Hiện giờ nếu là tên kia ở đây, đối phó mấy thứ này tự nhiên sẽ không đáng kể đi……
Cũng không biết tên hố cha Mặc An Tri được chưa? Có thể cứu nàng hay không?
Còn có ngày đó ở trong rừng trúc bị ám sát, nàng mặt ngoài nói không sao cả, thật ra chính là muốn nhìn xem phản ứng của mọi người, để tiện nàng có thể bắt hung phạm, liền mất mạng uổng phí như vậy, sao có thể bị người khi dễ như vậy?
Khẳng định là phải tìm ra trả thù lại.
Còn có Mộ lão đầu kia, nếu nàng liền chết như vậy, hắn chẳng phải là lẻ loi hiu quạnh một mình giữ Mộ thân vương phủ?
Càng nghĩ càng rối rắm, xuyên qua tốt, cũng không thể chết như vậy nha?
Con ngựa chạy quá nhanh, Mộ Lê cảm thấy hai mắt của mình đều sắp không mở ra được, phía sau liệp báo miệng mở rộng, Mộ Lê thậm chí cảm thấy mình đều có thể đủ ngửi được mùi thối trong miệng con báo kia.
“Không thể chờ đợi như vậy nữa, muốn cứu nàng, trước hết cần bắn chết con báo kia!” Mặc Thành Uyên cau mày nhìn con báo ở phía trước càng ngày càng tới gần Mộ Lê.
“Bổn thế tử còn không biết sao! Chính là bọn họ cách gần như vậy, chẳng may bắn không trúng tâm Lê nhi làm sao?” Mặc An Tri hiển nhiên là lâm vào trong khó cả đôi đường.
“Hừ! Dong dài! Muốn cứu người còn vô nghĩa nhiều như vậy, Mặc An Tri ngươi trở nên do dự không quyết đoán như vậy từ lúc nào?” Thái tử Mặc Cẩm Li rất có vài phần thờ ơ lạnh nhạt, nếu không phải Độc Cô Tuệ Ninh muốn theo tới, hắn tình nguyện bắn thêm mấy con mồi, mới lười thấu phần náo nhiệt này.
“Thái tử điện hạ, tại sao ngài có thể nói An thế tử như vậy, An thế tử cũng là lo lắng Mộ tỷ tỷ xảy ra chuyện.” Độc Cô Tuệ Ninh bộ dáng căm giận liếc nhìn Thái tử một cái, hiển nhiên đang che chở Mặc An Tri.
Trên mặt Mặc Cẩm Li xẹt qua một tia quẫn bách. Cẩn thận nhìn thoáng qua thần sắc Độc Cô Tuệ Ninh: “Trà xanh ngươi yên tâm, chuyện của ngươi chính là chuyện của bổn Thái tử, nếu ngươi muốn cứu nữ nhân kia, ta giúp ngươi……”
Ở phía trước Mộ Lê nghe mấy người này nói chuyện, trong lòng nghĩ sợ rằng sau này Thái tử cũng là tên bị thê quản nghiêm……
Hơn nữa, đây đều khi nào? Mấy người kia lại còn trò chuyện?
Bọn họ đến tột cùng có biết hiện tại đã là lửa sém lông mày hay không a! Muốn chết a! Tùy thời đều có khả năng sẽ bị liệp báo nhào gục nha!
Có phải bị đuổi theo không phải bọn họ, cho nên mới sẽ bình tĩnh như vậy hay không?
“Ít bần cùng bổn thế tử!” Mặc An Tri lạnh lùng liếc Mặc Cẩm Li một cái, bỗng nhiên kéo cung tiễn về phương hướng liệp báo, nhắm ngay mông liệp báo, liền trực tiếp bắn ra một mũi tên!
Tiễn pháp của hắn là tiên hoàng tay nắm tay dạy, so tiễn pháp tầm thường của đệ tử hoàng thất còn cao hơn rất nhiều, giờ phút này vì không thương hại tới Mộ Lê, càng phải đề phòng một trăm hai mươi phần, sợ chính mình không cẩn thận một chút ngộ thương Mộ Lê.
Tên dài nhanh chóng phóng tới vị trí liệp báo phía trước, mũi tên bén nhọn chui hoàn toàn vào thân thể liệp báo, tuy rằng không phải vị trí yếu hại, nhưng cũng đủ làm con liệp báo giảm bớt tốc độ, Mặc An Tri thấy thế thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Con báo kia quả nhiên bị bắn trúng, kêu một tiếng, tốc độ dần dần chậm lại, mũi tên kia ở giữa bờ mông con báo, giờ phút này trong lòng con báo cũng sụp đổ, nó vốn ngủ ngon, đột nhiên bị một con ngựa một người chạy tới đánh thức không nói, hiện tại còn trúng một mũi tên toi công như vậy.
Rất nhanh con ngựa nổi cơn điên dưới thân Mộ Lê vứt con báo ra một khoảng cách lớn, lúc này Mộ Lê mới yên tâm.
Nhưng không ngờ, thời gian tốt đẹp chóng tàn.
Đột nhiên thình lình không biết từ nơi nào xuất hiện một mũi tên, bắn về phía chỗ Mộ Lê ở phía trước, Mộ Lê chỉ cảm thấy một thanh âm sắc bén xé rách không khí bay đến, có thể cảm giác là từ phía sau bắn tới, nàng không kịp né tránh, mũi tên kia không hề báo hiệu chui vào thân thể của nàng, nàng chỉ cảm thấy bên hông đau xót, đồng tử bỗng nhiên co rụt lại.
Cả người giống như đều đã mất đi sức lực.
Chà mẹ nó!
Mộ Lê quả thực muốn chửi ầm lên, cuối cùng kẻ nào không có mắt bắn một mũi tên về phía nàng?
Con bà bốn họ nhà nó!
Mộ Lê cảm giác phía sau lưng của mình đau đều nhanh muốn chết lặng, cả người giống như đều không phải là của mình, đây là lần thứ nhất nàng sống đến lớn như vậy, gặp tội như vậy, có thể cảm giác được rõ ràng sau lưng một mảng lớn máu tươi theo đầu mũi tên chảy ra. . .
Đau nhức. . . Xuyên tim
Đau nhức. . .
Ngay cả hô hấp cũng không dám thở mạnh, chỉ cần thở mạnh một cái, nàng đã cảm thấy còn không bằng chết cho xong.
“Thái tử hoàng huynh! Vì sao ngươi bắn tên trộm ở sau lưng?” Mặc Thành Uyên ý tứ hàm xúc không rõ trong đôi mắt quấy lấy một vòng thâm trầm, nhìn về phía Thái tử Mặc Cẩm Li.
“Đánh bóng chút ánh mắt của ngươi cho bản Thái tử! Bản Thái tử bắn tên khi nào hả?” Mặc Cẩm Li một bộ biểu tình không hiểu, phẫn nộ trừng mắt nhìn Mặc Thành Uyên.
Trong lúc bọn hắn nói chuyện, con báo kia cũng bởi vì mất máu quá nhiều, ngất xỉu ở trên đường, nhưng cái kia con ngựa nổi cơn điên dưới thân Mộ Lê vẫn chạy về phía trước không dừng.
“Ta rõ ràng nhìn thấy mũi tên kia từ hướng ngươi bắn ra, Thái tử hoàng huynh, khắp thiên hạ đều biết ngươi chán ghét Mộ muội muội, không nghĩ tới ngươi hèn hạ đến mức này.” Mặc Thành Uyên vẫn cắn chặt không buông.
“Đánh rắm!” Mặc Thành Uyên trực tiếp tức giận nói tục: “Bản Thái tử chứng kiến mũi tên kia là từ chỗ ngươi phóng ra, đừng vội vu hãm ta!”
“Ngươi. . .”
Hai người còn muốn nhao nhao, Mặc An Tri sắc mặt lạnh lẽo liếc hai người bọn họ, hận không thể lột hai người bọn họ một lớp da.
Nơi này cũng chỉ có mấy người, trừ bọn họ ra, còn có thể là ai bắn ra mũi tên kia?
Sau khi bắn con báo, vốn vẫn còn đang chạy, Thái tử Mặc Cẩm Li cùng Mặc Thành Uyên chia ra bắn vài mũi tên về phía con báo, rất khó phân phân biệt rốt cuộc là ai bắn ra.
Rốt cuộc là cố tình hay là vô ý.
Trước mắt Mặc An Tri thầm nghĩ phải nhanh một chút tiến lên nắm lấy Mộ Lê, con ngựa điên kia thật sự quá nguy hiểm.
Tại lúc này, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một vực sâu, Mộ Lê biến sắc, vô thức dùng sức nắm chặt dây cương, nhưng con ngựa điên không có một chút ý muốn dừng lại, chạy thẳng đến vực sâu vạn trượng phía trước. . .
Chà mẹ nó? Nhảy núi?
Mộ Lê quả thực là muốn qua đời, con ngựa này, chính mình không muốn sống chăng, tại sao còn muốn kéo lên cái đệm lưng chứ?
Nàng còn có rất nhiều con đường xuyên việt phải đi a! Không thể chết như vậy a!
Thấy thế, Mặc An Tri biến sắc, lập tức thi triển khinh công muốn nắm lấy Mộ Lê.
Nhưng. . . Con ngựa kia trực tiếp phóng nhanh xuống vực sâu vạn trượng, mang theo Mộ Lê.

