Kiều thê ở trên, ngọt ngọt sủng-Chương 23

Chương 23: Có tà tâm không gan trộm

 

 

Lục Hoa Lương lớn lên thế này, lần đầu tiên bị đánh, ngốc.

 

Hạ Vi Bảo cũng ngốc.

 

Ngơ ngác nhìn tay mình, thì ra đánh hoàng đế cảm giác …… Thoải mái như vậy!

 

Mở mày mở mặt a, rất muốn lại đến một cái tát!

 

Chỉ là, nhìn vào ánh mắt Lục Hoa Lương mưa gió nổi lên tới, cả người cô run run, lúc này không đi càng chờ khi nào!

 

Liền ở lúc bàn tay Lục Hoa Lương bắt cô, Hạ Vi Bảo đột nhiên nâng chân dài lên, hung hăng đá tới bụng hắn!

 

Đánh đều đánh, vậy đánh cái đã ghiền!

 

Hai mắt Lục Hoa Lương nhíu lại, tay nhanh chóng xoay hướng, ở giữa không trung chặn đứng đùi ngọc của cô.

 

Rõ ràng là thời khắc thực khẩn trương, hắn lại hoảng thần một chút, làn da còn rất mềm……

 

Hạ Vi Bảo kinh hãi, mượn lực tung lên, ở giữa không trung lộn nhào, một chân khác bay lên ngang trời, trực tiếp quét về phía đầu Lục Hoa Lương.

 

Lục Hoa Lương vừa mới bị mê tâm hồn, cư nhiên để cô thực hiện được, lui về phía sau hai bước.

 

Hạ Vi Bảo được giải thoát, oạch một tiếng chạy không thấy bóng.

 

Phía sau có mãnh hổ truy, cô liền đi thang lầu thời gian đều tiết kiệm, một chân đạp ở trên lan can, mở đôi tay, giống như diễn phim võ hiệp, trực tiếp từ lầu ba nhảy xuống.

 

Đầu chân trái chấm đất, đầu gối phải uyển chuyển nhẹ nhàng mà nửa quỳ trên mặt đất, hai tay càng như long hồng điểm nhẹ mặt đất.

 

Toàn bộ quá trình như nước chảy mây trôi, giống như thiên ngoại phi tiên.

 

Thân thể uyển chuyển nhẹ nhàng, thân thể nhu mĩ.

 

Người hầu còn ở phòng khách quét tước xem ngây người.

 

Thậm chí có người không nhịn được vỗ tay, thiếu nãi nãi thật là lợi hại.

 

Đập kỹ biểu diễn này giống như thật.

 

Hạ Vi Bảo xoát ngẩng đầu, liền nhìn đến Lục Hoa Lương đang đứng ở chỗ cô vừa mới nhảy xuống, mặt đầy kinh ngạc nhìn cô.

 

Dọa!

 

Hoàng Hậu nương nương chính là người có tà tâm không gan trộm, cất bước liền chạy, nháy mắt không có bóng.

 

Lục Hoa Lương từ trên lầu đi xuống, đứng ở vị trí Hạ Vi Bảo rơi xuống đất.

 

Ngẩng đầu nhìn hướng lầu ba.

 

Trên mặt nghi hoặc càng ngày càng nặng, khoảng cách bảy tám mét, cô cứ như vậy nhảy xuống?

 

Cô gái này, không đơn giản!

 

Xoay người lên lầu, làm người đi tra rõ Hạ Vi Bảo.

 

Hạ Vi Bảo vẫn luôn ngồi xổm phía sau vườn hoa cùng muỗi thảo luận nhân sinh.

 

Tuy rằng ở vườn cây cảnh cấp hoàng gia nhà Lục Hoa Lương, hoàn cảnh tuyệt đẹp, nhưng xuống bên mương nước, muỗi vẫn không ít.

 

Vì cái gì muốn chọn trốn xuống nước mương?

 

Bởi vì túng a.

 

Vẫn luôn trốn đến 10 giờ tối, Hạ Vi Bảo mới trộm từ dưới mương nước bò ra tới.

 

Đã trễ thế này, hẳn là đều ngủ đi?

 

Giống kẻ trộm lén lút từ cửa sổ bò vào, trong đại sảnh không bật đèn, Hạ Vi Bảo nhẹ nhàng thở ra.

 

Sau đó sờ soạng tới phòng bếp, đói chết cô.

 

Giữa trưa không ăn cơm, buổi tối không chỉ có không ăn còn muốn xả thân đút muỗi, cô đều mau hư thoát.

 

Không dám gọi tỉnh người hầu, rốt cuộc hiện tại cô không có mặc nội y. Hơn nữa người hầu đều ở tại biệt thự độc lập, chạy tới gọi người có chút phiền phức.

 

Tuy rằng cô sống trong nhung lụa tại hậu cung, nhưng trước khi tiến cung hành tẩu giang hồ, cho nên cũng không có tật xấu gì nuông chiều từ bé, làm cơm vẫn có thể.

 

Nhưng mà, lúc nhìn đến những dụng cụ phòng bếp công nghệ cao, ngốc.

 

Nồi cơm điện gặp qua sao, lò viba gặp qua sao, lò nướng gặp qua sao, tủ lạnh gặp qua sao, tất cả những thứ này đều là đồ vật khoa học kỹ thuật rất cao thực tiên tiến, các ngươi cũng chưa thấy qua đi?

 

Cho nên cô không quen biết cũng là bình thường.

 

Đối mặt một ít đồ điện gia dụng, Hạ Vi Bảo đầu đều lớn.

 

Thân thể nguyên chủ này, cư nhiên là cái ngu ngốc phòng bếp!

 

Trước nay chưa làm qua cái loại cơm này.

 

Không có ký ức về phương diện này, cô căn bản không biết dùng như thế nào.

Bài trước đó
Bài kế tiếp
One Comment

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *