Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 430

Chương 430: ĐIỆN THOẠI

“Alô. . .” Giọng nói êm ái của Hạ Tuyết vang lên.

Hàn Văn Hạo nhìn Tần Thư Lôi nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt đang nhìn mình, anh không biến sắc đáp lời: “Ừ. . .”

Hạ Tuyết nắm điện thoại, vẻ mặt lúng túng, nhưng vẫn quan tâm hỏi: “Tần tiểu thư có khỏe không? Thân thể có chuyển biến tốt một chút nào chưa? Anh phải chăm sóc cô ấy thật tốt. . .”

Hàn Văn Hạo nắm điện thoại, vẫn nhìn ánh mắt bi thương của Tần Thư Lôi, nhàn nhạt hỏi: “Tìm tôi có việc gì?”

Hạ Tuyết cắn nhẹ môi, nghe Hàn Văn Hạo lạnh nhạt như vậy, trong lòng cô chợt lạnh, không dám nói gì nữa, vội vã cười nói: “Không có gì, chỉ có chút lo lắng cho Tần tiểu thư, cho nên gọi điện thoại hỏi thăm anh thôi, chắc anh bận rộn, tôi cúp máy đây. . .”

Hàn Văn Hạo chưa cúp điện thoại, nhìn chằm chằm Tần Thư Lôi một lúc lâu Hạ Tuyết cũng không dám cúp điện thoại, không biết tại sao . . .

Hàn Văn Hạo suy nghĩ một chút, ngón áp út nhẹ nhàng vuốt điện thoại, rốt cuộc im lặng cúp máy, ngẩng đầu nhìn Tần Thư Lôi cười khẽ.

Tần Thư Lôi nghe trong lời nói Hàn Văn Hạo có chút mập mờ, dịu dàng hỏi: “Ai vậy?”

Ánh mắt Hàn Văn Hạo hơi do dự, chớp mắt một cái, nhàn nhạt nói: “Hạ Tuyết. . . Cô ấy gọi điện thoại hỏi thăm em.”

Tần Thư Lôi nghe xong, cười khổ, nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, tức giận nói: “Cô ấy đương nhiên gọi điện thoại tới hỏi thăm em, cô ấy sinh con cho anh, dường như tuyên bố quyền sở hữu anh với mọi người, cho dù bọn em yêu anh bao nhiêu, cuối cùng ai sẽ ở lại bên cạnh anh, trong thế giới của bọn em cũng bị hằn sâu vết thương, cô ấy cả đời cứ dây dưa với chúng ta. . . Chúng ta cũng không thể hạnh phúc. . . Mà cho dù cô ấy không lấy được anh, cô ấy cũng đã thắng. . .”

“Thư Lôi. . .” Hàn Văn Hạo nhàn nhạt gọi cô. . .”Em vừa mới mất đi đứa nhỏ, đừng suy nghĩ quá nhiều, sẽ không tốt cho thân thể, hôm nay phát sinh chuyện này là vì quá gấp gáp, chưa kịp thương lượng với em, là anh không đúng. . . Anh xin lỗi em . . .”

Tần Thư Lôi chớp mắt nhìn Hàn Văn Hạo, trong lòng đau xót, nghẹn ngào ủy khuất rơi lệ nói: “Lúc anh công bố mọi chuyện, có nghĩ tới cảm nhận của em hay không? Chẳng lẽ trong lòng của anh, em không có một chút vị trí nào sao? Tình cảm của em có thể tùy ý giẫm lên? Em nằm trên giường nhìn anh trả lời, lòng đau như cắt nhưng không làm gì được, mặc cho bão táp, trái đất nổ tung, mỗi một bước đi em đều cảm thấy run sợ, thật ra lúc đó em không có cách nào quan tâm đến yêu hận tình thù của mình, em nghĩ đến chồng hứa hôn của mình, cuộc đời sau này sẽ bị ngàn người chỉ trích, rất nhiều người sẽ chửi rủa anh là kẻ phụ bạc, trong lòng của em rất đau . . . Rốt cuộc, tình cảm đó như thế nào mà có thể làm cho anh chấp nhận chịu đựng tất cả? Em mặc kệ chuyện đó đúng hay sai, nhưng rõ ràng anh có cách xử lý tốt hơn, lại lựa chọn cách này để lại tai tiếng về sau! Anh nói trong lòng của em làm sao không hận?”

Hàn Văn Hạo không khỏi ngẩng đầu nhìn vợ hứa hôn, nước mắt tràn mi, anh bất đắc dĩ tiến lên, ngồi bên giường, nắm bàn tay nhỏ nhắn của cô, đặt trên môi hôn, nhẹ giọng nói: “Xin lỗi. . .”

Tần Thư Lôi cười khổ, ngẩng đầu lên, nhìn trên vách tường trắng có treo một bức tranh sơn dầu, đó là một mùa đông, một cô gái mặc áo khoác màu đỏ xách theo rương hành lý, chống màu đỏ cây dù, đi trong tuyết rơi. . . Hình ảnh thật xúc động, tịch mịch là thứ tình cảm vô cùng sâu sắc và tốt đẹp, nhưng cảm thấy một chút cũng không chân thật, cô tức giận kích động nói: “Có lẽ tất cả mọi thứ chỉ là âm mưu, tất cả đều là âm mưu, đứa con đáng thương của em vẫn sống sờ sờ làm vật hy sinh cho trò chơi này! ! Em chỉ đau lòng cho đứa bé đáng thương kia, đứa con của em và anh. . . Có lẽ nó cũng rất xinh đẹp, có lẽ là một đứa bé trai đáng yêu, hoặc là một bé gái xinh đẹp . . .”

Tần Thư Lôi nói tới đây, nước mắt lại nhỏ giọt, cô run rẩy đưa hai tay đặt nhẹ lên bụng của mình, trong lòng đau xót, cúi đầu, run rẩy khóc ngất. . . Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ, khẽ thở dài, đến gần Tần Thư Lôi ôm cô vào trong ngực, mặt cọ vào tóc cô, hai tròng mắt xẹt qua đau lòng nói: “Đừng khóc, đều đi qua rồi, chỉ tiếc nó và chúng ta không có duyên phận. . . Anh nhất định sẽ điều tra kỹ chuyện này, anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bọn họ!”

Tần Thư Lôi ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Văn Hạo, hai tay nắm chặt cổ áo của anh, rơi lệ buồn bã hỏi: “Văn Hạo. . . Tương lai chúng ta còn có thể có đứa bé không? Còn có thể có đứa bé nữa không?”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ ôm chặt Tần Thư Lôi, cảm thấy cô gái này thật yếu đuối, thật sự rất yêu thích sinh mệnh nhỏ đáng thương đó, ánh mắt anh nhanh chóng xoay chuyển, thở dài, gật đầu nói: “Được . . . Tương lai chúng ta sẽ có đứa bé. . .”

“Anh thích con trai hay con gái?” Tần Thư Lôi hỏi xong nhìn anh, trong lòng chua xót nước mắt chảy xuống, giống như sinh mệnh nhỏ kia vẫn còn ở trong bụng mình.

Hàn Văn Hạo hôn nhẹ Tần Thư Lôi, đau lòng nói: “Trai hay gái đều thích. . .”

Trong lòng của Tần Thư Lôi chợt đau nhói, tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo, khổ sở nhắm hai mắt lại, nước mắt chảy xuống, hai tay vẫn nắm chặt một góc tây trang của anh, đau lòng nói: “Văn Hạo, em thật sự rất yêu anh, dường như lần đầu tiên nhìn anh, em đã yêu anh hết thuốc chữa, em không ngại chuyện trước kia của anh và Hạ Tuyết, chỉ cần anh yêu em là đủ, cho dù em chịu bao nhiêu ủy khuất, em cũng chấp nhận. . . Nếu Hạ Tuyết để cho con gái hai người nhận tổ quy tông, em cũng chấp nhận tiếp nhận. . . Đừng bỏ em . . . Em cầu xin anh, em đã mất con rồi, em chỉ còn anh thôi . . .”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, cắn răng, ôm chặt vợ hứa hôn, nhớ ngày đó đính hôn là muốn cưới cô, thật sự muốn kết hôn với cô, cũng muốn tôn trọng cuộc hôn nhân này, tôn trọng lẫn nhau.

Ngoài cửa sổ gió rất nhẹ lướt qua cửa sổ, không một chút tiếng động, bây giờ Thượng Đế có nhìn vào, đối với đôi vợ chồng hứa hôn rúc vào nhau như vậy, có lẽ Thượng Đế cũng lắc đầu, xoay người đi khỏi.

***
Hạ Tuyết ngồi trên giường nệm, nhìn cửa sổ sát đất mở ra, gió biển mạnh mẽ thổi vào, phất lên mái tóc dài của cô, hai tròng mắt của cô mờ mịt nhìn ánh trăng sáng treo trên bầu trời ngoài cửa sổ, sóng biển đang xô bờ, cô chớp mắt, giọt lệ đong đầy trong khóe mắt, có lẽ cô cũng không còn dám chạm vào tình yêu, chính xác là tình yêu đầu đời, từ nhỏ đã bị người ta vứt bỏ, chỉ còn sót lại một mình, nếu chạm vào tình yêu, cuối cùng bản thân mình cũng sẽ bị vứt bỏ . . .

Cô nhớ đến giọng nói lạnh nhạt của Hàn Văn Hạo lúc nảy, cô chợt phát hiện trái tim của mình mất mát giống như rơi vào vực sâu vạn trượng, hai tròng mắt của cô vẫn lấp lánh, nhìn trăng sáng trên cao, cô thở dài một hơi, cúi đầu cười khổ, cô biết ngày mai mình sẽ tốt hơn, đây là thói quen cảm xúc trong những năm gần đây, cô không suy nghĩ nữa, đứng dậy chuẩn bị nghỉ ngơi, nhưng lúc này điện thoại di động lại vang lên, cô sửng sốt, cầm điện thoại ở trên giường mở ra xem, lại thấy số điện thoại của Hàn Văn Hạo.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!