Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 537

Chương 537: BẢN QUYỀN

Hàn Văn Hạo ăn cơm tối xong, ngồi trên ghế sa lon cầm hộp điều khiển ti vi nhìn LCD dán tường, không ngừng chuyển kênh, sau đó nghe tiếng đóng cửa trong phòng khách, anh lạnh lùng liếc mắt nhìn Hạ Tuyết lại mặc áo thể thao mỏng màu hồng, quần sọt trắng, mái tóc xoăn dài đến eo cuốn trên trán rơi xuống.

Anh giả vờ như không nhìn thấy, vẫn chuyển kênh!

Hạ Tuyết một thân thơm mát, nhào tới ngồi xuống bên cạnh Hàn Văn Hạo, hai tay nhét vào trong khuỷu tay của anh, ngọt ngào gọi: “Thân ái…”

“Đừng ghê tởm!” Hàn Văn Hạo gỡ tay của cô, ngồi nhích sang một chút, tức giận nói: “Cô cách tôi xa một chút! Cô thích ở chỗ này tới lúc nào thì ở tới lúc đó! Nhưng đừng phiền tôi! ! Cút xa một chút!”

“Anh không muốn đi tắm à? Không phải anh luôn luôn thích sạch sẽ sao? Anh nhanh đi tắm đi, em gọt táo cho anh ăn?” Hạ Tuyết co hai chân lên ghế sa lon, cả người lại từ từ nhích tới anh.

“Tránh ra!” Hàn Văn Hạo lập tức đẩy Hạ Tuyết ra, đặt hộp điều khiển ti vi xuống, sau đó một mình đi lên lầu.

Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Hạo một mình lên lầu, tròng mắt cô lập tức hơi híp lại, đông đông đông chạy đến phòng bếp, vui vẻ cầm con dao nhỏ, nhanh chóng gọt vỏ một quả táo, đặt trong đĩa sứ, sau đó cầm đĩa bước nhanh đi qua phòng khách, xông lên cầu thang, cũng không gõ cửa, cứ như vậy đẩy cửa xông vào, không ngờ liếc mắt liền nhìn thấy Hàn Văn Hạo đứng trước gương toàn thân, cởi áo sơ mi, đang ở trần, cơ ngực hấp dẫn mê người nhìn mình, vẻ mặt không vui nói: “Cô vào phòng của người khác, không cần gõ cửa sao?”

Hạ Tuyết phốc một tiếng, cười thành tiếng, cầm táo xoay người.

Hàn Văn Hạo hung hăng lườm cô một cái, mặc kệ cô, xoay người đi vào phòng tắm, phịch một tiếng đóng cửa lại!

Hạ Tuyết lập tức xoay người cười nhỏ, để đĩa táo xuống, sau đó nhanh chóng xếp chăn cho anh một chút, đặt một gối đầu bên trái, một cái khác đặt bên phải, hai tay nắm chặt cái chăn, vẫy tới phía trước, sau đó cả cái chăn nhung thuận lợi nằm ngay ngắn trên giường, chạy như điên ra khỏi phòng, ôm cái chăn trong phòng khách vào, trải ra, giống như một đứa bé ngã xuống giường, ngẩng mặt, mở to mắt nhìn trần nhà màu xanh dương, đột nhiên ngây ngốc nở nụ cười, rồi lại ngớ ngẫn nở nụ cười.

Hàn Văn Hạo tắm xong, chỉ dùng khăn lông trắng cuốn nửa người dưới, vừa vươn tay quét một vòng tóc ướt đẫm đi ra, liếc mắt liền nhìn thấy Hạ Tuyết nằm trên giường của mình, gương mặt cười khúc khích, anh cau mày, tức giận nói: “Tôi đã gặp người không biết xấu hổ, cũng chưa gặp qua người không biết xấu hổ như vậy đấy! ! Cô khỏe mạnh nằm trên giường của tôi làm gì? Tối nay ai muốn ngủ với cô?”

Hạ Tuyết có chút đỏ mặt, lập tức từ trên giường ngồi dậy, sau đó nhìn anh, ngọt ngào nói: “Tắm xong rồi hả …”

Hàn Văn Hạo cắn răng, mặc kệ người này, xoay người đi vào trong tủ áo, phịch một tiếng đóng cửa lại, Hạ Tuyết nhảy đến gian phòng trước cửa sổ sát đất, mở một cánh cửa sổ ra, gió lạnh đập vào mặt, cô không nhịn được, run lên một chút, nói: “Lạnh quá!”

Hàn Văn Hạo thay áo len màu xanh dương cổ chữ V, quần tây trắng vừa mới đi ra, trong nháy mắt cảm thấy cả căn phòng rét căm căm, anh sững sờ nhìn Hạ Tuyết thở dài một hơi, vừa đứng bên cửa sổ, vừa cảm thán nói: “Ôi chao, tối nay có luồng khí lạnh, lạnh quá, lạnh quá, anh xem gió này rất lớn rất lớn nha! ! Cái chăn trong phòng khách rất mỏng, em đã dời qua hết, đắp một lúc hai cái!”

Hàn Văn Hạo nhìn chằm chằm người này da mặt dày vượt quá sức tưởng tượng!

Hai tay Hạ Tuyết lập tức nhét vào trong cánh tay Hàn Văn Hạo, dắt anh ngồi ở mép giường, cầm táo nhìn anh, vẻ mặt mập mờ nói: “Ăn táo đi! Hai chúng ta cùng ăn, anh cắn một miếng, em cắn một miếng, anh cắn một miếng, em cắn một miếng…”

“Thần kinh!” Hàn Văn Hạo không thể nhịn được nữa, đẩy tay của cô ra, đứng lên, mặt lạnh đi ra khỏi phòng!

“Anh muốn đi đâu?” Hạ Tuyết ngồi trên giường, có chút lo lắng nhìn anh!

“Cô tốt nhất một mình ở lại nơi này! Tôi không để ý thứ người như cô, cô không muốn đi, tôi đi! !” Hàn Văn Hạo không nói nữa, đi ra khỏi phòng, đi xuống lầu, đi qua phòng khách, đi tới trước thang máy, đè xuống mật mã, không ngờ mật mã đã cài đặt lại, anh liền nhấn 0308, sau đó anh nghe được nhắc nhở: “Xin lỗi, quý khách đã nhập sai mật mã, vui lòng nhập lại!”

Ánh mắt anh căng thẳng, lập tức quay đầu nhìn về phía trên lầu, quả nhiên nhìn thấy Hạ Tuyết có chút vô tội nhìn mình nói: “Em cảm thấy mật mã đó quá khó nhớ, em tự mình cài lại … Anh nhấn phải cẩn thận đấy, nếu nhấn sai, cảnh sát sẽ đến tóm anh nha…”

Sau lưng của Hàn Văn Hạo hừng hực lửa giận, anh không nói gì, xoay người đi lên lầu, đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, lớn tiếng nói: “Cô có tư cách gì sửa lại mật mã của tôi?”

“Anh dùng sinh nhật của em làm mật mã sáu năm rồi, em cũng chưa truy cứu tiền bản quyền với anh đó! Phải biết bản quyền của một diễn viên rất có giá trị! Hả?” Hạ Tuyết có chút đồng tình, nhịn cười nhìn anh.

Hàn Văn Hạo tức giận nhìn cô một cái, xoay người đi vào phòng, Hạ Tuyết lập tức ah một tiếng, thoải mái tự mình phịch một tiếng đóng chặt cửa! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!